Huế bốn phương
Nhớ dòng Hương Giang và mong một ngày về Huế đọc thơ
09:42 | 27/06/2018

NHƯ QUỲNH DE PRELLE

Chúng tôi xuyên Việt lần cuối cùng trước khi rời Việt Nam, từ Sài Gòn qua Hội An, Đà Nẵng, Huế, Hà Nội, Ninh Bình và Sapa.

Nhớ dòng Hương Giang và mong một ngày về Huế đọc thơ
Nắng sớm trên sông Hương. Ảnh Hải Phong

Nơi dừng chân lâu nhất là Huế bởi Bertrand đã tìm hiểu trước khi sang Việt Nam, phải đến Huế và ở Huế thật lâu. Khi đến Huế vào tháng 4, chúng tôi có dịp cùng nắng gió của Huế chứ không phải những cơn mưa triền miên. Bắt đầu chuyến đi ở Huế là chúng tôi thăm Đại Nội và các khu lăng tẩm. Đến nơi nào, Bertrand cũng ghi lại chi tiết, chụp hình kỹ lưỡng. Một người đến từ châu Âu xa xôi trong một gia đình quý tộc từng làm việc cho hoàng gia ở Trung Hoa, Bertrand quan tâm đến lịch sử vua triều Nguyễn nước Nam. Chúng tôi không khỏi xót xa khi có những di tích chỉ còn lại những viên gạch cũ hay chỉ là những rêu phong. Về Huế, chúng tôi ngồi trên lầu cao uống trà buổi chiều đầy mây đen mà mưa chưa kịp xuống. Chiều nào, chúng tôi cũng dọc qua sông Hương, đi trên cầu Trường Tiền. Huế giữ được nét xanh mát của cây cối, của thiên nhiên được quy hoạch. Huế giữ được màu của hòa bình. Chúng tôi ăn tối ở nhà vườn bên khu Vỹ Dạ, một bữa tối cầu kỳ và chậm rãi. Huế trong lòng chúng tôi như thế, kể cả những món ăn ở chợ Đông Ba hay khoái khẩu chè ở đâu chúng tôi cũng thử.

Bertrand trở lại châu Âu, và tôi đi cùng anh đến nơi này, một cuộc sống mới cho cả 2. Chúng tôi làm đám cưới. Cuộc sống ngày một tràn đầy và thay đổi bởi những vị trí, vai trò đã khác. Chúng tôi trở thành cha mẹ của bọn trẻ. Tôi viết trở lại, viết thơ như những ngày thanh xuân. Tôi không từ bỏ nữa, tôi sẽ viết và viết.

Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi nhớ đã gửi cho ban biên tập Sông Hương một chùm thơ, chọn những bài thơ giản dị nhất và nhiều cảm xúc. Tôi biết Tạp chí Sông Hương từ rất lâu rồi. Sông Hương lặng lẽ mà đằm sâu. Tôi đọc những bài nghiên cứu, đọc những trang văn rất đỗi tự do và tử tế ở đây. Thế là Sông Hương gắn bó với tôi, gắn bó như khúc ruột văn chương còn lại ở xứ sở xa xôi ấy. Tôi mong một ngày về. Ở đó, trên những con đường, gặp những người bạn viết đã từng chia sẻ, giúp đỡ tôi vô điều kiện với sự ra đời của Song tử. Mong một ngày về đọc thơ giữa những mát xanh và những cơn mưa của Huế thương, giữa những giọng nói khác nhau để cùng tri kỷ tri tình với thơ.

Những người bạn viết tôi chưa từng gặp, chưa từng biết họ ở ngoài đời thực, chỉ gặp nhau ở những con chữ. Họ gửi tác phẩm về đây, cùng nhau trân trọng thi ca và văn chương. 35 năm của tạp chí Sông Hương, như tuổi 35 tôi bắt đầu chọn thi ca trở thành công việc hàng ngày của mình của một người phụ nữ. Từ Song tử đến Người mang nước Buổi sáng Phủ định, Tạp chí Sông Hương đã cùng hành trình thơ của Như Quỳnh de Prelle. Nói bao lời biết ơn không đủ, dành bao ân tình sâu nặng không thể diễn tả hết thành lời. Chúng ta cùng chúc mừng Sông Hương và Ban biên tập sức khỏe để luôn cùng bạn đọc, những người yêu văn chương và lịch sử văn học Việt chảy mãi như dòng Hương Giang xanh thăm thẳm bốn mùa trôi. Hẹn một ngày tôi sẽ trở về đọc thơ giữa vòng tay bạn bè thi ca và tình văn chương kết nối.

N.Q.D.P  
(TCSH352&SDB29/06-2018)




 

Các bài mới
Huế tha hương (29/06/2018)
Các bài đã đăng
Quảng cáo