Thứ bảy, 11.09.2010
TÌM KIẾM
Tin nổi bật
Khai mạc phòng trưng bày tranh, hoa sen giấy và chương trình Vu Lan
Bế mạc trại sáng tác “Về nguồn”
Đêm thơ “Viết sử nước mình trên mặt đất”
Đại hội Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế lần thứ XI, nhiệm kỳ 2010 - 2015
Đại hội Hội Âm nhạc Thừa Thiên Huế khóa XI, nhiệm kỳ 2010 -2015
Gala Tinh Hoa- Sông Hương: Tôn vinh NXB âm nhạc chuyên nghiệp đầu tiên ở Việt Nam
THỂ LỆ CUỘC THI THƠ LỤC BÁT NĂM 2010
Thông tin tòa soạn
Phê bình lý luận
Sự khẳng định về một minh triết
Bài viết được đăng lúc 10:02:12 AM, 22.01.2010
Hội thảo "Tìm hiểu giá trị minh triết Việt" tại Huế - Ảnh: Internet

VŨ NGỌC KHÁNH

        (Trích tham luận: “Thử bàn về minh triết”)


Chúng ta có thể thấy rằng trên thế gian này, dân tộc nào, đất nước nào cũng phải có nền minh triết của mình. Có nền minh triết ấy mới có thể tồn tại và phát triển. Biết sử dụng cái minh triết này, thì mọi việc điều hành chính trị, quân sự, văn hoá v.v… sẽ đúng đắn và bảo đảm được thắng lợi. Ngay ở bên cạnh chúng ta, đã có nhiều nước, nhiều dân tộc đã đi vào quá khứ lịch sử, không còn tên tuổi trên bản đồ thế giới hôm nay, mặc dù đã có cả một nền văn hoá lẫy lừng, hoặc còn lưu lại những di tích có tầm thế giới. Các nước ấy không còn tồn tại nữa, vì nhiều lý do, nhưng có một lý do là vì không có đủ những minh triết cần thiết. Hoặc không có đủ sức mạnh - trong đó có cả những mẹo mực (chiến lược chiến thuật để đối phó với kẻ xâm lăng), hoặc không có được cái sáng suốt để duy trì và phát triển, không có cái khôn khéo trên bàn ngoại giao, không khai thác được cái sức mạnh văn hóa của dân tộc v.v… Còn nhiều nữa. Nhưng phải chăng đều có thể quy vào một nguyên nhân: Không hiểu được cái minh triết của dân tộc mình, không duy trì và phát huy được minh triết.

Việt ta may mắn không ở trong trường hợp ấy. Ta chỉ là một dân tộc, một đất nước nhỏ bé, mà lại phải sống giữa hoàn cảnh luôn luôn bị đe dọa, luôn luôn thấy những thảm họa cận kề. Thậm chí, có lúc, suốt thời gian một ngàn năm, cơ hồ như dân tộc ta đã bị biến mất. Rồi lại đến thời gian hàng trăm năm, dù có tồn tại thì ta vẫn không có tư cách thành một quốc gia. Ấy vậy mà chúng ta đã tồn tại, đã sống. Vậy là ta đã mặc nhiên có một lẽ sống, có cách để sống và để phát triển sự sống ấy. Ở một góc độ khác, ta thường giảng giải về sức sống kỳ diệu của dân tộc ta, vì bản sắc dân tộc của ta là có những ưu việt riêng. Nhưng giảng giải như thế vẫn còn là chung chung quá. Hình như ta đã quên một câu nói dân gian, ngẫm ra thì có ý nghĩa vô cùng: khôn sống, vống chết. Phải khôn thì mới sống được. Vì chúng ta đã khôn, có khôn mới tìm hiểu được vạn vật, thiên nhiên và mới có cách khắc phục thiên nhiên để tồn tại và phát triển. Phải khôn để ứng xử với thực tế với trường đời, vì dại thì chết. Cái khôn ấy chính là minh triết.

Từ xưa đến nay, ta vẫn ít nói đến cái minh triết này. Không quen nói lý luận, ta chưa nâng được minh triết này thành học thuyết. Nên chăng là giờ đây, ta đã có thể làm được việc ấy?

Tuy nhiên, việc đi tìm minh triết Việt cũng không phải là một hành trình đơn giản. Có lẽ đây cũng là một cách nói khác đi về việc đi tìm bản sắc dân tộc Việt .

Phải đi vào nhiều bình diện, nhiều lĩnh vực để tìm tòi. Phải thật sự khách quan, công bằng với mình, không vì đầu óc dân tộc hẹp hòi mà thiên lệch, có nhiều điều rõ ràng cụ thể, mà cũng có những thứ “vô ngôn”, nhưng vô ngôn mà lại rất đa ngữ, đa ý tứ.

Là vô ngôn, nên không có bằng chứng gì về văn bản, về chủ thuyết để đối chiếu, phân tích. Có lẽ, chỉ đi vào nền văn hoá dân gian, vào folklore Việt thì việc tìm tòi mới có phần thuận lợi hơn. Vì tất cả cái hồn, cái chất, cái mờ, cái rõ… của dân tộc đều thấy được trong folklore. Những gì mà nhân dân bao thế hệ đã qua thu thập, tích lũy để thấm nhuần và ứng xử, đều có trong văn hoá dân gian. Ở đây, người dân tự thân sáng tạo ra những cái riêng của mình. Người dân học tập, thu thập những cái ngoại lai, nhưng chỉ tuân theo cái gì hợp với mình, hoặc sẽ hoán cải đi để thành của mình, chứ không chịu tiếp thu một cách máy móc, nô lệ. Cái làm nên minh triết Việt là ở đó.

V.N.K

(251/01-2010)



 

 

 
Các tin mới hơn
Để hiểu hai câu hò cổ ở Bình Trị Thiên (3:23:55 PM, 07.09.2010)
Vài suy nghĩ về quá trình sinh thành của những tứ thơ (10:59:53 AM, 01.09.2010)
Nhìn theo cái nhìn Phong Lê (10:31:54 AM, 30.08.2010)
Tác dụng tích cực của cái “tiêu cực” trong tác phẩm văn nghệ (3:35:18 PM, 06.08.2010)
Đến trường phái thơ Việt từ cảm thức hậu hiện đại Việt (3:08:04 PM, 30.07.2010)
Mấy ghi nhận về những hài cốt của Tây Sơn trong nhà tù Khám Đường (3:51:07 PM, 16.07.2010)
Hòa giải và hóa giải ba loại nhà thơ hôm nay (3:20:54 PM, 13.07.2010)
Con đường văn học Việt Nam vào Hoa Kỳ: con đường từ trái tim (3:30:12 PM, 09.07.2010)
Nhìn từ năm 2009, một số “căn bệnh” văn chương (9:31:25 AM, 08.07.2010)
Từ bài thơ hậu hiện đại đến tâm thế thơ hôm nay (3:05:54 PM, 07.07.2010)
Văn xuôi Bình Trị Thiên những năm gần đây (11:01:39 AM, 05.07.2010)
Một vài suy nghĩ về thể ký (4:38:21 PM, 02.07.2010)
Tiểu thuyết lịch sử đương đại với quan niệm nghệ thuật về con người (3:46:47 PM, 01.07.2010)
Ám ảnh thời gian trong thơ Trương Đăng Dung (9:34:16 AM, 29.06.2010)
Cần sửa lại một thuật ngữ dịch sai trong lí luận và nghiên cứu văn học của ta (2:27:55 PM, 18.06.2010)
Tản mạn về phê bình văn học (9:50:42 AM, 14.06.2010)
Hình dung tiểu thuyết là gì? (3:11:36 PM, 10.06.2010)
Vài ý kiến về Công giáo với văn hóa Việt Nam (3:17:06 PM, 09.06.2010)
“Tôi đã nhìn thấy tuổi thanh xuân của thế giới” (4:02:25 PM, 01.06.2010)
Bài học lịch sử quý giá từ vè thất thủ kinh đô (2:57:13 PM, 28.05.2010)
 
Các tin cũ hơn
Minh triết trong tiến trình lịch sử văn hóa Việt Nam (2:38:30 PM, 21.01.2010)
Giấy dó- Chuyện vãn ngày xưa (2:59:53 PM, 13.01.2010)
Tác động của truyền thông với sự phát triển của thực tiễn và lý luận nghệ thuật (2:52:10 PM, 13.01.2010)
Claude Lévi-Strauss hay là cú sốc của nền văn minh châu Âu? (4:15:42 PM, 08.01.2010)
Hai thái sư Lê Văn Thịnh: một nghịch thần, một danh nhân (hay là nỗi oan khuất của Thái sư Lê Văn thịnh) (9:35:40 AM, 06.01.2010)
Từ ba chuyển đổi làm nên gương mặt của cái thời chúng ta đang sống... (4:33:14 PM, 04.01.2010)
Khuynh hướng tự truyện trong tiểu thuyết Việt Nam đương đại (10:16:10 AM, 31.12.2009)
Như một đòi hỏi tự thân (4:15:33 PM, 30.12.2009)
Phê bình nghệ thuật (4:51:52 PM, 29.12.2009)
Mấy suy nghĩ từ cuộc đời và sự nghiệp của Vũ Trọng Phụng (3:46:18 PM, 28.12.2009)
Người theo nết đất (4:02:22 PM, 24.12.2009)
Vườn cấm sau núi xanh (9:45:09 AM, 23.12.2009)
"Tấn trò đời" với việc "Làm sao biến được một nhân vật đức hạnh trở thành hấp dẫn..." (3:24:06 PM, 18.12.2009)
Tản mạn Balzac (10:45:45 AM, 17.12.2009)
Mini hạt thóc làm hóc con gà. một thủ pháp trong lối viết bình văn của Trần Đăng Khoa (nhìn từ góc độ văn bản) (9:20:09 AM, 16.12.2009)
Nhìn lại văn học Việt Nam qua lăng kính của một "hội chứng" (4:01:13 PM, 15.12.2009)
Luận bàn về những vấn đề minh triết (5:35:41 PM, 11.12.2009)
Tính dân tộc và tính hiện đại trong âm nhạc nước ta hiện nay (2:06:24 PM, 11.12.2009)
Đỗ Lai Thuý và phê bình thi pháp học (2:00:34 PM, 11.12.2009)
"Đọc" hiểu tác phẩm Mỹ thuật (1:51:19 PM, 11.12.2009)
 
 
Nhìn từ bến Vân Lâu
Sau khi phục dựng thành công lễ tế Nam Giao và lễ tế Xã Tắc trong những năm qua, thiết nghĩ việc tái hiện lễ tế Âm Hồn 23.5 ở quy mô thành phố/ tỉnh là một việc làm có ý nghĩa trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa và quảng bá du lịch của thành phố Huế chúng ta.
Tạp chí Sông Hương
Quảng cáo