Tạp chí Sông Hương - Số 264 (tháng 2)
Thơ Sông Hương 02-2011
10:42 | 04/03/2011
Lê Huỳnh Lâm - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Trần Ninh Hồ - Phùng Tấn Đông - Trần Hữu Lục - Phạm Trường Thi - Nguyễn Man Kim - Tôn Nữ Thu Thủy - Trương Đăng Dung - Lê Huy Quang - Đoàn Mạnh Phương - Châu Thu Hà - Lê Ngã Lễ - Lâm Anh - Đỗ Văn Khoái - Nguyễn Khắc Thạch - Lê Tấn Quỳnh
Thơ Sông Hương 02-2011
Ảnh: Internet







LÊ HUỲNH LÂM


Những người gối giấc ngủ trên biển


Người đàn bà gối giấc ngủ trên cánh tay của biển
Giấc mơ chiều loang xuống ngọn đồi hanh 
Những dòng sông ẩn mình bên cánh đồng trơ rạ
Vàng xanh tuổi rơi phía vô cùng

Những đứa trẻ gối giấc ngủ trên đôi vú của biển
Dập dìu câu ca dao giữa mùa bão dông
Ngày vỡ ra những tràng hoa nước
Trắng một chân trời

Những ngư dân gối giấc ngủ trên đầu ngọn sóng
Nhấp nhô về phía không mặt trời
Ngọn đèn biển khi mờ khi tỏ
Mãi lênh đênh theo ánh sáng của lòng

Những chàng trai gối giấc ngủ trên dòng tóc của biển
Bện chặt những tảng đá nhuộm máu tổ tiên
Đời lính biển hồn tan vào nước
Gửi ước mơ theo nhịp sóng buồn.



TRIỆU NGUYÊN PHONG


Trăng


Người tìm về suối nguồn
lặng lẽ vầng trăng lõa thể
chạm vào đáy mắt hoàng hôn
chiếc lá làm bằng chứng
thời gian
rụng
ngẫm từ triền dốc không lối mòn
không sấm ngôn của mùa xuân cũ
hồn xưa cũng vừa chạm đích
gói vụn ánh tàn trăng...




NGUYỄN HỮU HỒNG MINH


Ruồi, nước và nhà thơ


Một ngày không làm thơ
Anh mơ hồ với câu hỏi mình còn sống không?
Như những hạt nước mờ bám trên cửa kính

Mù mờ như thế
Cuộc đời chúng ta
Cả Thượng đế quyền năng
Im im như hạt nước không phát biểu

Những câu thơ tinh khiết ban mai
Như điều thanh sạch cần phải giữ
Như cuộc đời hung bạo vẫn cần phải sống

Anh lẫn vào đâu giữa đôi ba hạt nước mù
Hạt nước đập cánh bay lên
Hóa ra một con ruồi đồng

Đôi khi giữa ruồi và nước
Giữa những câu thơ
Anh điên loạn đập cánh

Và giữa những nhát chém xé gió
Thời gian chết...




TRẦN NINH HỒ


Khoảnh khắc


Làm sao bắt em dừng lại
Em người của xứ - thẳm - xa
Cảm ơn bóng mây giây lát
Đã làm rợp mát đời ta


Vô biên


Mảnh vườn em qua ngày đó
Lá xanh bay theo tóc mềm
Cỏ xanh tràn theo gót nhỏ
Để giờ vườn hóa vô biên.




PHÙNG TẤN ĐÔNG


Mùa Huế


Mùa tím trên những tàn cao ngày gió tận thu cùng
Ngọn nắng buổi xanh xưa đã trồi lên với cỏ
Rồi sông rủ phố đi mưa rồi đường rao bán gió
Anh cố dỗ đầu anh đừng ngủ quên trên vai anh



TRẦN HỮU LỤC


Ca dao chiều


Bao giờ con nước ròng chảy ngược?
Tôi tìm tôi trong... ca dao chiều
Vạn hoa trái tôi chọn bông cải
Gió về trời, vàng bay liu xiu...

Bao giờ lục bình trôi trên cạn?
Tôi tìm tôi nơi ngã ba sông
Dập dình bè neo, mịt mờ bến
Man mác ơi chiều... câu lý thương.

Bao giờ lửa hồng trên tro lạnh?
Tôi tìm tôi nơi góc riêng
Ầu ơ... lời ru của kẻ chợ
Giọt ca dao đâu của riêng mình.

Bao giờ, bao giờ... là điều thực
Trong từng lời ca dao chiều nay?
Vàm sông thủy chung vẫn độ lượng
Sông hòa với biển nước non này.




PHẠM TRƯỜNG THI


Phía trước


Phía trước gập ghềnh chông gai ghềnh thác
Biết thế người cứ chen nhau vượt lên
Những khát vọng ước mơ nhuốm màu hư ảo
Cái gọi thành tên cái không gọi thành tên

Từng chặng, từng chặng đường miên man người ngã xuống
Mắt vẫn trừng trừng hướng tới những miền xa
Khi dừng lại bắt đầu tính đếm
Các người là ai sao có thể hơn ta

Lại đứng dậy bước chân thêm hối hả
Đường hết lúc nào đâu có nhận ra.




NGUYỄN MAN KIM


Giọng ca màu rêu


giọng ca màu rêu nhòa hơi sương
nức tình hạt nắng
cung thương
đánh thức giấc tĩnh vật.

tiếng gió rơi
chao lòng bến đợi
quán bờ sông chênh vênh lời sóng
trôi nổi chuyện đã sang trang.

sẫm tím dốc thu
tiễn những mùa vàng đi xa
thảm lá khô đồi thông
lưu giữ bao dấu chân phiêu lãng.

thả bước trên rãnh mờ ký ức
nơi nồng nhiệt nắng mưa
âm sắc nóng lạnh quyện lẫn vào nhau
giễu cợt trí nhớ trắng.




TÔN NỮ THU THỦY


Trở về


Con đường chở tiếng nhạc từ dòng sông
Nối lại hồi chuông
Tôi đi cùng những người bán rổ rá buổi chiều về
Gặp vòm xanh long não
Lãng quên cát bụi
Con đường có vỉa hè cổ xưa
Bầy chim nghiêng vai
Nhẹ lòng.

Trở về
Như những hạt đời
Từ vòng xe quay
Từ sân ga
Từ nỗi nhớ
Băng qua bóng êm mát
Một vòm trời như đáy mắt ai.

Trở về
Nghe tiếng nhạc
Từ con đường
Từ dòng sông
Giữ mùi hương của mùa thu chưa qua
Rồi thấy
Trên đỉnh ngọn cây rừng xa kia
Hồng hạc lại bay về.
                                   


TRƯƠNG ĐĂNG DUNG


Thỏa thuận


Ngôi nhà muốn bay
con đường muốn trôi
dòng sông muốn dựng ngược
các sự vật muốn được gọi tên
các sự việc muốn có đời sống mới.

Ngôn từ kết nối
phân chia.

Một người nói một người nghe
một người nói nhiều người nghe
nhiều người nói một người nghe
nhiều người nói nhiều người nghe.

Người nghe lặng lẽ nghe
người nói thản nhiên nói
người nghe tự hiểu
người nói tự im
và ngôn ngữ
tự do tạo nghĩa.

Thế giới không thuần nhất
bấp bênh
những ý nghĩa thoả thuận.
                                       9-2010


LÊ HUY QUANG


Chạnh lòng


Quê hương miền Trung năm nào cũng lụt
Con vẫn xa hoài vô ích lắm mẹ ơi
Tết đến xuân về đào mai khoe sắc
Chạnh lòng nghe bất chợt mưa rơi…  



ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG


Một ngày


Trong đầy ắp những kích hoạt,
những di chuyển không gian
Sau mỗi hoàng hôn
Thành phố gánh lấy cái bóng nặng trĩu của mình
Mỗi hữu hình
đặt cạnh một vô hình
Khước từ lạnh lùng thản nhiên dứt bỏ
Hiện đại thở bằng rất nhiều mảnh vỡ…

Sống giản đơn giữa một thế giới đa nghĩa
Ngày ngày
Phơi phóng tâm tư
Mong lý trí đừng tấn công nước mắt
Mặc gió từng vuốt mặt

Một trật tự như chưa từng yên lặng
từ hàng cây trên phố
thở ra những bóng râm
Bao con đường bao hồn rêu vía ngõ
Nếp nhăn nào khắc họa được nghìn năm

Ngày chăn thả những hưng phấn mới
Giấc mơ nào rụng rốn trong đêm
Giữa bao chuyển động và kết nối
Ngày có còn Hà Nội trong tim?



CHÂU THU HÀ


Cho người yêu dấu


Anh, ngoài kia mưa nặng hạt
Trong căn phòng chúng ta ấm áp
Xin đừng rời xa em

Trên cánh đồng mùa xuân đôi ta bay lên
Níu mặt trời trăng sao nằm xuống
Vòng tay anh làm gối êm đềm
Suối tóc em bồng bềnh sóng

Anh đưa em về với những bản tình ca
Heniken đã cạn khô
Chỉ còn men thoảng trong nhịp thở
Tay trong tay xoay nồng nàn vũ điệu
Em viết tên anh ngàn lần trong đêm
Ký tự cùng em nhảy múa
Anh ơi, em nhớ!

Những hạt mưa lóng lánh thủy tinh
Chở mùa xanh mắt lá
Anh bay trong em với những cơn mơ lạ
Sau dư chấn nụ hôn vòng tay xiết âm thầm

Ám ảnh em trong cơn mơ chập chờn
Khu vườn tình chỉ còn em với bao khao khát
Từ khuôn mặt của những người đàn ông khác
Hiện ra nụ cười rạng rỡ của anh




LÊ NGÃ LỄ


Lăn bóng đời


Lăn đời qua phố đêm trăng
Từng bước chân đếm
mù sương ven đường
Khát thèm ngọn gió buồn vương
Bay trong cơn mộng
miên man quán đời
Mắt nhìn về phía sao rơi
Khoảng không lắng
một chỗ ngồi quạnh đau
Mưa thu vàng ngón cỏ lau
Giữ giùm sợi nhớ
mòn rêu tháng ngày
Lăn đời theo vết chim bay
Còn chi chiếc bóng mà
say bên đời



LÂM ANH


Cõi sương hoa


Cùng đồng vọng về chao lá liễu
Ơi! giọng em anh ngỡ giọng Tỳ bà
Hay của chim sáo qua sông quành lại
Phía chân cầu đang nhễu sương hoa




ĐỖ VĂN KHOÁI


Lục bát rời

1.
Vay em một lúm đồng tiền
Đêm về mua lấy một miền cỏ hoa
Treo vầng trăng cuối trời xa
Đợi khi đời chối bỏ ta... ta về

2.
Con sông uốn khúc nằm kề
Dễ gì để được đi về có nhau
Chạm tay từ buổi ban đầu
Cái nồng ấm tận ngày sau vẫn còn

3.
Lấy gì để được ví von
Nỗi xa người đã mấy hôm không về
Hỏi trời mưa cứ dầm dề
Hỏi mùa lặng lẽ bốn bề lá rơi

4.
Em giấu gì sau nụ cười?
Mà sao cứ mỉm... cho đời ta đau
Bây giờ em bỏ đi đâu?
Để câu lục bát vần gieo phải buồn!



NGUYỄN KHẮC THẠCH


Cảm thức


đã khuất dần cánh buồm khát biển hoang
thế kỷ may đo cúi chào nền may sẵn
những số phận đầu thai ống nghiệm
những rô-bốt bê-đê ngẫu hứng làm tình

lịch sử lạc đường trong ý tưởng hư minh
người sống cải biên di chúc người chết
ngày tận thế niêm phong cõi hết
mắt tục người trần phong thánh cho nhau

phấn son nhoà hạnh phúc khổ đau
thời thượng văn minh máu người như nước lã
nơi cây cỏ trinh niềm hoang dã
mỗi bước đi qua xanh mãi thuở ban đầu




LÊ TẤN QUỲNH


Nắng


Những hớp nắng cuối cùng nhảy thót qua thung lũng của bầy sâu đẫm ướt
Nhọc nhằn thôi cơ nhỡ bầy kiến mê man
Và phía trong nẻo nguồn nợ nần ẩm mốc
Giọng dế cười hênh hếch nách hang

Đó là cái lắc đầu sim mua vết tích
Phải lòng hoang lạc nỗi chim muông
Nơi có những lời tiễn biệt
Nấn ná loài ve tan tác nỗi buồn

Trong thung lũng của loài sâu đẫm ướt
Phơi mình mặc cả những nhởn nhơ
Nơi bầy ong lơ là trốn ngủ
Nắng cứ rã rời vây đốt giấc mơ

(264/2-11)







Các bài mới
Các bài đã đăng
Ghi ta đen (28/02/2011)