Tác phẩm hay

CUNG TÍCH BIỀN

 

1.

Dòng họ Trần Liêu vào định cư ở bờ Bắc sông Thu một thời gian lại gặp chuyện chẳng lành. Mấy năm liền, mùa hè như trong lò thiêu, mùa đông như băng giá, khí hậu khắc nghiệt, khắp nơi bị lụt lội, hạn hán, mưa đá, bão tố; lúa đang đòng đòng sâu bọ ăn hết, kiến vàng làm tổ trong măng tre măng trúc; giếng nước có rắn, dọc bờ sông cá sấu phơi mình trên cát; giữa trưa khô khốc từng bầy voi lang thang đi tìm nước dọc bờ sông trắng. Gió rao truyền những tai ương, và biển bủa sóng báo hiệu của hoang phá điêu tàn.

 

Tuyển tập truyện ngắn Sông Hương 30 năm: NIẾT BÀN BỐC CHÁY

ĐOÀN LÊ

 

Cây lá héo rũ. Hơi nóng bốc rung rinh trên một mỏm lá xám. Cả hoang đảo say nắng ngất ngư tới tận khi mặt trời đỏ nẫu sắp rụng xuống gốc biển.

HOÀNG TỐ MAI

 

"Ta muốn nhìn bông hoa đen nở nụ, trên cánh mỏng là đường diềm trắng gấp khúc uốn lượn. Giá mà ta được nhìn thấy".

Thỉnh thoảng chị tôi viết mấy dòng chữ này vào những mẩu giấy bất kỳ nhất là khi trời đổ mưa phùn rỉ rách. Lúc ấy ngoài trời vắng tanh, ở đâu cũng đầy bùn và mùi ẩm ướt. Chỗ nào cũng đầy mùi ẩm ướt. Trời càng lạnh.

PHẠM THỊ HOÀI

Ngày mười lăm tháng hai năm một ngàn chín trăm tám mươi bảy, tòa án nhân dân thành phố H. mở phiên tòa xử một trường hợp đặc biệt. Bị cáo là một phụ nữ bốn mươi tuổi, độc thân, phạm tội hành nghề mê tín dị đoan có hệ thống, có tổ chức, quy mô lớn và ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống xã hội, nổi tiếng dưới tên gọi "người đoán mộng giỏi nhất thế gian".

 

Tuyển tập truyện ngắn Sông Hương 30 năm: CÚN

NGUYỄN HUY THIỆP

 

I - GÂY CHUYỆN

Trong số người quen của tôi, tôi rất nể phục nhà nghiên cứu văn học K.. Anh am hiểu các vấn đề lý luận văn học ở ta (lĩnh vực mà thú thực tôi không hiểu gì mấy). Những bài viết của K. có thời được nhiều người ví như "ngọn roi" quất vào "con ngựa sáng tác văn học" giúp nó phi nhanh hơn và không trật đường.

 

Tuyển tập truyện ngắn Sông Hương 30 năm: TRĂNG SÁNG VƯỜN DƯA

HỮU PHƯƠNG

 

Nắng gắt. Những đợt gió Lào đầu tiên ồ ồ thổi qua cánh đồng đất cát, cuốn bụi mù mịt, ném cát vào mặt lão Điều. Lão bước vội vã, lúp xúp. Đúng hơn là lão lủi, dọc theo bờ phi lao cao bằng đầu người, cằn cỗi và vàng hoe, mắt dớn dác trông chừng bốn phía.

 

TÔ NHUẬN VỸ

I.

Tiếng còi như con thuồng luồng đen khổng lồ chạy loạn lên trong không gian với tiếng hụ hụ trần truồng. Mọi vật loạng choạng. Cây lim già, cây đa nhiều cành, cây si rễ già, những hàng cây lớn bé bên hồ rùng mình, rồi như cùng một lúc nghiêng hàng vạn tai lá nghe tiếng hụ. Đã khá lâu rồi, tiếng hụ của còi mới quen lại trong không gian thành phố.

 

Tuyển tập truyện ngắn Sông Hương 30 năm: DÃ TRÀNG

CAO LINH QUÂN

Có một con  Dã Tràng sống ngoài bãi biển Nha Trang. Ngày trước, cũng lâu rồi, đang tuổi thiếu niên, ham rong chơi, có lần nó lên tới mặt đường, ngỡ ngàng nhìn Viện Pasteur mới xây cất xong. Cái lâu đài đứng một mình trong nắng như dát vàng đó làm chú ta mê mẩn.

 

Tuyển tập truyện ngắn  Sông   Hương  30 năm: GÃ KÉO CHUÔNG NHÀ THỜ

THÁI NGỌC SAN

Mới nhìn qua, gã có vẻ hung dữ, một người làm người khác luôn luôn phải cảnh giác trước khi đến gần. Một vết sẹo chạy từ đỉnh trán bẻ quặt xuống khóe mắt phải như muốn kéo con mắt gã ra khỏi tròng.

Bộ sách kỷ niệm 30 năm Sông Hương, riêng tập tuyển truyện ngắn được chọn xuyên suốt trong 30 năm chứ không phải chỉ 10 năm như tuyển bài ở các chuyên mục khác.

Kẻ ăn giấc mơ

“Mày là thằng ôn dịch chuyên ăn giấc mơ người khác. Những người quanh mày rồi sẽ chết dần chết mòn vì bị mày ăn hết giấc mơ (...) Tôi nghĩ tôi đã ăn giấc mơ của mình rồi, bây giờ đang lang thang ăn giấc mơ người khác (…) Tôi ăn giấc mơ của em tôi - giấc mơ về một gia đình hạnh phúc, ba đi làm xa, mỗi lần về mua thật nhiều quà, có búp bê, có váy áo mới, giấc ngủ mỗi đêm đều được ru bằng giọng kể cổ tích của má (…) Tôi thành kẻ tội đồ ăn hết tất cả những giấc mơ của em (…) Tôi mơ trở lại một giấc mơ không hình hài, chỉ u u, mỏng manh tựa vệt khói…"

Giấc xuân

LGT: Một truyện ngắn huyền ảo đến mộng mị. Một giấc xuân nồng nã. Những nhân vật từ thế giới thật ngỡ như bước nhầm qua một không gian huyễn, họ ngơ ngác trước hơi xuân tan chảy song không thể cứu vãn. Cuộc kiếm tìm giấc xuân ngày cũ cũng là cuộc chạy trốn khỏi những rạo rực xuân thì đương độ…

Sen trắng

“Trinh nữ dâng sen quần áo lụa xanh màu nước hồ thêu bông sen trắng trước ngực và sau lưng.
Đoàn người đi trắng một dải sương trôi. Trên dải sương ấy, nàng Ngọc như bông sen trắng bồng bềnh trên mặt nước...”.

Truyện của Người

Nhân vật Người lang thang trên cõi người, “du hồn” tìm lại chính mình đã mất không hay. Truyện tưởng hiện thực song huyền ảo, mộng mị, mà sâu, đau. Sông Hương online giới thiệu đến bạn đọc truyện ngắn này của nhà văn Đà Linh (từ trang Văn nghệ của báo Đại biểu nhân dân).

Nói đi, mẹ ơi, nói đi...

BORIS PETROVICH EKIMOV sinh năm 1938 ở vùng Krasnoyarsk, từng làm thợ tiện, thợ cơ khí, kỹ thuật viên rồi thầy giáo lao động tại một trường làng trước khi bắt đầu viết văn năm 1965. Trong suốt cuộc đời sáng tác, ông đã viết hơn 200 tác phẩm, in trên nhiều tạp chí văn học nổi tiếng Nga.
Chuỗi sống động những bức tranh của Ekimov đã vén mở cho ta những hình dung về đời sống không đơn giản của làng quê hôm nay, giúp khôi phục lại, dù chỉ trong tư tưởng, sự thống nhất của một thực thể dân tộc. Truyện ngắn Nói đi, mẹ ơi, nói đi… dưới đây, “Ekimov đã vẽ nên một khung cảnh ít ai biết được về nông thôn Nga hiện nay với nếp sinh hoạt mới của nó, mời gọi bởi những khả năng và nghiệt ngã…”.

 

Sông cạn

“Tôi thường nghĩ về ngày cuối cùng của những người biết rằng ngày mai mình sẽ chết. Người ta nghĩ gì, làm gì vào những giờ phút cuối cùng ấy? Băn khoăn, rồi tự giải đáp, bằng những câu chuyện rút ra được từ trong lịch sử của nhân loại. Giờ thì tôi đã biết. Tôi đã đến cái tòa thành Chittor Gharh ở miền tây Ấn Độ. Tôi tin vào những điều mình tưởng tượng ra ở đây”. (Nhà văn Hồ Anh Thái)

Cánh thiệp từ Dubi

Tác giả Amanda Huỳnh (tên thật Huỳnh Thụy Phan Trang) hiện đang sinh sống và làm việc tại Paris, Pháp. Năm 2010, khi chỉ mới 28 tuổi, Amanda đã là một trong những du học sinh Việt trẻ nhất lấy được bằng tiến sĩ, chuyên ngành luật kinh doanh tại Đại học Capitole Toulouse 1, Pháp. Tuy học luật khá khô khan nhưng đam mê của Amanda rất đa dạng. Cô thích vẽ tranh và viết lách. Đến nay, nhiều tác phẩm hội họa của cô đã được trưng bày tại Pháp và Dubai. Riêng cái duyên với nghiệp viết thì ngày 14-7 này tại TP.HCM, Amanda Huỳnh có buổi gặp gỡ, giao lưu và ra mắt cuốn sách đầu tay của mình mang tên Lam, gồm 11 truyện ngắn và tản văn xen kẽ do chính cô thiết kế, vẽ minh họa và trình bày. (MINH TRANG).

Bà cụ Cần và bầy chim sẻ

“Những cánh chim sẻ quạt gió, như đang quyết trút bỏ tất cả khổ nạn nhọc nhằn của cõi trần gian. Như đang quyết rũ bỏ ốm đau bệnh tật rủi ro đeo bám rắp tâm hủy hoại sinh mệnh mỗi nhân quần. Những cánh chim nhỏ bé đại diện của sức sống tiên thiên. Những cánh chim hiện thân của những sinh linh bất tử, biểu trưng cho một trạng thái cao đẳng của công cuộc sinh tồn. Những cánh chim, hình ảnh của thiên sứ mang thông điệp thiên định về một hy vọng kỳ diệu và thật sự lớn lao…”.

Vẽ giấc mơ

PHAN THỊ THU LOAN
             
Truyện ngắn

Dường như Nàng đã chọn tôi chứ không phải thần gió Vayu để kể chuyện đời Nàng. Tôi dần nhận ra điều này dẫu trong lòng đôi lúc còn thoảng chút hồ nghi.

Thỏ rơi từ mặt trăng

“Câu chuyện viễn tưởng về một cô gái trông bề ngoài bình thường đến nhàm chán nhưng chứa đựng một bí mật to lớn. Đó là nàng công chúa thỏ của thế giới mặt trăng. Mẹ cô đã từ bỏ quê hương và sự kỳ vọng của vương quốc thỏ để xuống trái đất và chung sống với cha cô.
Vì mối duyên không tương thích ấy mà mẹ cô bệnh nặng và mất ngay khi sinh ra cô. Bí mật về thân thế cô được giáo sư thỏ (cận vệ trung thành của mẹ cô) và cha cô ra sức giấu kín. Nhưng những con thỏ từ mặt trăng lại tìm mọi cách liên lạc để lôi kéo cô trở về để làm hồi sinh vương quốc thỏ và thậm chí là thực hiện mộng xâm lăng. Cô và người bạn đồng hành là Chuột đã thực hiện cuộc phiêu lưu từ trái đất lên mặt trăng.
Một câu chuyện về sự hứng thú trẻ thơ với thiên văn học, những câu chuyện cổ tích, bầu trời đêm, và sau đó là suy nghĩ về hành trình viết lách…”

Trang 1/5
12 3 4 5