TỪ NGUYÊN TĨNH
Truyện ngắn dự thi
Bảo vệ xong luận án Phó Tiến sĩ thần học, Thuyết muốn gục ngay trên bục diễn đàn. Anh nhìn người nghe mắt nhòa đi như thể qua lăng kính.
NGUYỄN HỒNG QUANG
Ghi chép
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn - Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa, không khí lại thật mát mẻ.
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Bốn giờ sáng. Đầm Trị lùa một thứ sương sắc lách thẳng vào kẽ áo. Lạnh buốt. Không gian đặc quánh lại. Màu xám chì ụp xuống mặt nước. Bờ hồ im ỉm.
NGUYỄN HỮU TẤN
Nằm trong đêm sơn cước Hưng Châu, nghe tiếng sương móc nặng trĩu rơi lộp độp trên tàn cây xuống hiên nhà và nhìn hơi lửa rỉ rả ngấu dần những hòn than trong bếp tôi mới hiểu được tại sao người miền núi ở đây lại có cách làm nhà dựng cửa độc đáo đến thế.
VŨ NGỌC GIAO
Căn nhà ván ọp ẹp nằm trơ trọi dưới chân dốc Rú. Từ đỉnh dốc nhìn xuống, nó hiện ra như một cái chòi giữ dưa bị người ta bỏ quên sau mùa thu hoạch.
TRẦN VĂN THIÊN
“Anh không thuộc về đám đông. Mãi mãi anh không thuộc về đám đông. Nàng từng nói với anh như vậy, trong lúc đun nóng rượu hoa trên ngọn lửa liu riu.
LÊ HÀ
1.
Cơn mưa chiều cứ dai dẳng không dứt, như có ý níu bước chân tôi nán lại bên bếp lửa ấm của già Conh Tu Vên Pa Hy Cao, ở bản A La, tên gọi cũ của thôn 2, xã Bình Điền.
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
Buổi sáng thức dậy. Trên mặt bàn cạnh cửa sổ, gió lật những trang sách. Không biết cho ai sẽ đọc, nhưng những trang sách cứ mở ra, chờ đợi.
LÝ UYÊN
Hoàng hậu trẻ vén tấm rèm cửa sổ từ trên lầu, nhìn theo bóng dáng đức vua đang rảo bước trên lối ra. Nàng cố nuốt nước mắt đang mặn chát đầu lưỡi.
LUCIA BERLIN
Lucia Berlin (1936 - 2004) là một nhà văn truyện ngắn Mỹ nổi bật với phong cách giản dị, giàu chi tiết đời thường và sắc thái vừa hài hước vừa cay đắng.
THỨC TRẦN
Bên trong cửa kính phòng mình ở tầng ba, tôi nhìn xuống con đường ngang qua phía trước. Chếch về phía tay trái, cây bàng già nua ba tầng lá.
NGUYỄN KHOA DIỆU HÀ
1.
Bình Điền, hai tiếng ấy thôi, cách đây 50 năm, với nhiều người là lạ lẫm, là nơi rừng thiêng nước độc.
NGUYỄN QUANG HÀ
Hưởng ứng Bút ký dự thi
Những trưa nắng núi Kây Tăm khoác mây trắng ngang vai in vào chân trời phía tây Vĩnh Linh một màu xanh thanh thản. Nhưng mỗi sớm mai, mỗi chiều hôm núi Kây Tăm thoắt ẩn thoắt hiện trong biển sương mù, huyền ảo như những trang cổ tích thời hồng hoang. Từ truông Nhà Hồ đầu thị trấn Hồ Xá lên đó mất cả thăm thẳm ngày đường.
NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH
1.
Xe dừng lại trên đỉnh đèo lúc gần trưa, rẽ vào một bãi đất trống rộng rãi được xem như khoảng sân cho xe khách dừng lại. Nhiều vũng nước mưa lớn trên sân lặng yên soi bóng những khoảng trời xanh như những mặt hồ sâu thẳm.
ĐỖ QUANG VINH
Lão là một người đàn ông trung niên đậm người, hói đầu, mặt rỗ, da đen nhẻm, cơ thể chắc nịch sống trong một cái nhà lụp xụp ở đầu con hẻm dẫn vào nhà nó.
TRƯƠNG ĐỨC VĨ NHẬT
Truyện ngắn dự thi 1993
Tôi đứng tựa vào lan can, hành lang bệnh viện vắng tanh, thỉnh thoảng những bóng áo trắng hiện lờ mờ trên những ô cửa kính đối diện. Hồ nước phía dưới lầu hắt lên một màu đỏ bàng hoàng. Một tiếng chim cất lên chợt tắt lịm.
NGUYỄN PHÚC THÀNH
Truyện ngắn dự thi 1993
"Mẹ ơi! Giờ mẹ ở đâu?". Thằng bé vừa đi vừa khóc.
HỒ LOAN
Gần đỉnh đèo, nép mình bên hốc đa cổ lá phủ một vùng âm u, tán xòe rộng như chiếc lọng khổng lồ, rễ ngoằn ngoèo chân rết tựa những cánh tay xương xẩu bám lấy gờ đá có một quán nước nhỏ.
LÊ KIM SƠN
- Mẹ đi qua lối bên này, bên này mới bán vé cáp treo để đi lên cho khỏe. Chứ bên đó là lối đi bộ, mẹ không đủ sức để đi đâu?
TRẦN BĂNG KHUÊ
Bút ký
Giấc mơ không hồi kết, như là Tết trong từng ký ức.