Nhiếp ảnh Huế
Huế và những dấu ấn đầu tiên của nghệ thuật nhiếp ảnh Việt Nam

NGUYỄN XUÂN HOA

Do đặc điểm của vị trí địa chính trị là cửa ngõ nhìn ra biển Đông, Việt Nam là nước đầu tiên ở Đông Nam Á có điều kiện tiếp cận rất sớm với nghệ thuật nhiếp ảnh.

Hoa đăng trên dòng tịch lặng

DO YÊN

Hoa đăng, biểu tượng trí huệ trong quan niệm nhà Phật, từ lâu đã tồn tại trong sinh hoạt văn hoá tâm linh của xứ thần kinh.

Nhiếp ảnh và văn chương - những cuộc gặp gỡ

LÊ VIỄN PHƯƠNG  

Tuy văn chương và nhiếp ảnh mỗi lĩnh vực đều có cách tư duy nghệ thuật riêng biệt, được thiếp lập trên những phương tiện, chất liệu riêng biệt nhưng giữa chúng có điểm chung đó là đều thể hiện được cái nhìn của người nghệ sĩ về con người, về cuộc đời, về thế giới khách quan và thế giới chủ quan.

Văn hóa nhiếp ảnh đất Cố đô

LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG

Một người Huế là ông tổ của nền nhiếp ảnh Việt Nam   
Ngày 14/3/1869 là dấu mốc vàng đáng nhớ của lịch  sử nhiếp ảnh Việt Nam khi cụ Đặng Huy Trứ khai trương  hiệu ảnh Cảm Hiếu Đường ở phố Thanh Hà (Hà Nội). 

Vài nét về Hội Nhiếp ảnh Thừa Thiên Huế

PHẠM VĂN TÝ

Hội Nhiếp ảnh Thừa Thiên Huế đến nay đã trải qua chặng đường gần 30 năm hình thành và phát triển. Thuở ban đầu chỉ là những bước đi chập chững, số lượng hội viên đếm được trên đầu ngón tay, đến với nhau bằng tình yêu nghệ thuật nhiếp ảnh đơn thuần, tự mày mò nghiên cứu, trao đổi học tập, sáng tác và triển lãm.

Những dấu son nhiếp ảnh Huế

LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG

Nhiếp ảnh là nghệ thuật của ánh sáng và người nghệ sĩ nhiếp ảnh được mệnh danh là “người vẽ ánh sáng”.

Tầm quan trọng của tính hiện thực trong tác phẩm nhiếp ảnh

HOÀNG HỮU TƯ

Ngày đầu nhiếp ảnh du nhập vào Việt Nam chủ yếu là chụp ảnh chân dung con người, mục đích phục vụ cho vua quan sau đó lan rộng đến tầng lớp giới thượng lưu. Giữa thế kỷ 20 những người cầm máy đã có xu thế hướng ống kính vào thế giới tự nhiên.

Vài câu chuyện nhiếp ảnh hôm nay

PHẠM BÁ THỊNH

Từ vốn sống của người cầm máy
Từ lâu nhiếp ảnh đã trở thành một loại hình nghệ thuật và cùng với những loại hình nghệ thuật khác đóng góp nhiều thành tựu tích cực vào kho tàng văn hóa nhân loại.

Chủ nghĩa hậu hiện đại với nghệ thuật nhiếp ảnh: NHỮNG SỰ THẬT CẦN ĐƯỢC KHAI PHÓNG

LTS: Mỗi loại hình nghệ thuật để có “sức công phá” lớn đều phải xây dựng, bồi đắp quanh mình hệ thống lý luận định hình cho phương pháp sáng tạo. Chủ nghĩa hậu hiện đại (dẫu vẫn còn nhiều tranh về sự tồn tại) đã để lại nhiều dấu ấn trong văn học, hội họa, kiến trúc,... và đã được Sông Hương đón nhận, quảng bá trong chuyên đề “Dấu ấn hậu hiện đại” vào số tháng 6/2011.

Chuyên đề NHIẾP ẢNH HUẾ

Huế, vùng đất màu mỡ cho thơ, nhạc, họa cùng nhiều ngành nghệ thuật khác thỏa sức sáng tạo. Năng lực dồi dào của giới nhiếp ảnh khá đông đảo ở đất Cố đô đã cho ra đời nhiều tác phẩm đạt giá trị nghệ thuật cao, phản ánh sinh động hơi thở cuộc sống vượt khỏi sự “chiêm nghiệm” của vùng miền, nhận nhiều giải thưởng danh giá trong nước và quốc tế.

Nhiếp ảnh: Hình thức và nội dung

PHẠM BÁ THỊNH

Bất kỳ một tác phẩm văn học nghệ thuật nào cũng có mối quan hệ hữu cơ giữa hai mặt cốt lõi là hình thức nghệ thuật và nội dung tư tưởng. Đó cũng chính là mối quan hệ của cái biểu đạt và cái được biểu đạt.

40 năm nhìn lại Nhiếp ảnh Thừa Thiên Huế

HƯỚNG ĐẾN KỶ NIỆM 70 NĂM THÀNH LẬP LIÊN HIỆP CÁC HỘI VHNT THỪA THIÊN HUẾ (1945 - 2015)

NGUYỄN KHOA QUẢ  

Tôi xin viết ra đây cảm nghĩ của mình sau 40 năm làm nghệ thuật với hội Nhiếp ảnh Thừa Thiên Huế từ năm 1975 đến nay.

Sau ống kính người Thầy

(SHO).Đã hơn 20 năm đứng trên bục giảng là một nhà giáo hết mực yêu thương học trò và tâm huyết với nghề. Người thầy ấy còn là một Nghệ sĩ nhiếp ảnh luôn cần mẫn và tinh tế ghi lại những khoảnh khắc bất chợt của cuộc sống, những con người chỉ vô tình bắt gặp trong cõi nhân gian. Bằng tình yêu, sự đam mê và lòng nhiệt huyết với nghệ thuật nhiếp ảnh, đến nay, thầy giáo Nguyễn Xuân Hữu Tâm đã là chủ nhân của hàng loạt giải thưởng lớn nhỏ trong và ngoài nước. 

Cuộc thi ảnh nghệ thuật “Huế - những góc nhìn mới”: Trầm lãm nét Huế
LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG Cuộc thi ảnh nghệ thuật “Huế - Những góc nhìn mới” do Hội Nhiếp Ảnh Thừa Thiên Huế phối hợp với Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức vừa qua một lần nữa cho thấy đề tài về Huế là cảm nguồn bất tận. Mục đích cuộc thi là tìm kiếm, phát hiện ra những góc nhìn nghệ thuật mới về Huế, tạo nên một hình ảnh Huế đẹp, mới lạ so với những tác phẩm đã thành danh trước đây. Đồng thời, cuộc thi cũng góp phần quảng bá hình ảnh cố đô Huế qua ống kính nhiếp ảnh hướng đến Năm Du lịch 2012.
Chút buồn huyền ảo nơi góc nhìn Phạm Bá Thịnh

NHỤY NGUYÊN

Trong số 12 nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam được phong tước hiệu FIAP năm 2010, Phạm Bá Thịnh được xếp đầu với tước hiệu Nghệ sĩ xuất sắc hạng Bạc (E.FIAP/s).

Một chặng đường câu lạc bộ nhiếp ảnh TP. Huế
ĐỒNG MINH ĐỐNG              (Nhân kỷ niệm 140 năm khai trương hiệu ảnh Cảm Hiếu Đường)Vào những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ 20, một số nhà nhiếp ảnh ở Huế đã tìm đến với nhau, lập ra một nhóm chơi ảnh nghệ thuật. Lúc bấy giờ tình hình kinh tế xã hội có nhiều khó khăn, người chơi ảnh còn hạn chế nên người chụp ảnh cũng không nhiều.
Phạm Văn Tý- Người vẽ quê hương mình bằng ảnh
NGUYỄN THANH TÚTôi tình cờ quen Phạm Văn Tý vào những năm đầu của thập kỷ 90. Dạo ấy Bình Trị Thiên chia tỉnh, đáng lẽ tôi phải theo cơ quan ra Quảng Bình (quê tôi) công tác. Nhưng do hoàn cảnh gia đình và đặc biệt tôi đang theo học đại học ở Huế nên đành phải ở lại, chấp nhận thất nghiệp không có việc làm!
Vụ mùa bội thu của “Nghệ sĩ đồng quê”
SĨ THIỆN   Tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm năm 1980, anh lên tận chân núi Trường Sơn mở mang cái chữ cho đồng bào dân tộc vùng A Sao – A Lưới. Những năm đố, với đồng lương của “Thầy giáo – tháo dày”, Nguyễn Văn Dũng đã cầm phấn bằng “tay phải” và tiếp tục “tay trái” cầm máy mà anh dính từ 1978.
Hôm nay, cùng với bà con thân quyến nghệ sĩ lão thành Nguyễn Khoa Lợi, các nghệ sĩ nhiếp ảnh và những người hoạt động Văn học Nghệ thuật ở Thừa Thiên-Huế họp mặt tại căn nhà phố Hàn Thuyên - nơi từng in dấu chân nhiều thế hệ nhiếp ảnh Huế, để tiễn đưa nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Khoa Lợi (NSNANKL) đến nơi an nghỉ cuối cùng với lòng tiếc thương vô hạn.