Truyện ngắn
Cây cảm xúc

LÊ THỊ KIM SƠN

“Ôi. Con trai tôi…”. Tiếng rú đột ngột xé toang màn đêm yên tĩnh. Bà lao công hốt hoảng buông rơi cây chổi, dáo dác nhìn xung quanh tìm tiếng kêu.

Phấn Di

TRU SA

Quán chỉ mở cửa một ngày trong năm, đấy là điều tôi thuộc lòng, luôn nhớ và tuân thủ như lễ nguyện mỗi Chúa Nhật. Hôm nay cũng như mọi năm vào đúng ngày này, quán mở cửa đón khách, mùng sáu tháng ba.

Chứng nghiệm

NGUYỄN BẢN

Truyện ngắn dự thi 1993

Đêm cuối ở Sa Thủy

TỐNG NGỌC HÂN

Chiều nào thuyền cá của Thạc đi qua khúc sông này cũng nhìn thấy ngôi nhà ấy khép cửa lớn, chỉ mở toang hai cửa sổ ở hai bên như hai hốc mắt nhìn chòng chọc vào mặt sông không chớp.

Tung đồng xu

PHÁT DƯƠNG

Bầu trời trong veo, như thể sau trận mưa những đám mây đã bị vắt kiệt nước và vứt cặn đi. Gió nhẹ, độ ẩm vừa. Thích hợp cho một buổi hẹn hò. Tiếc là không phải.

Ánh lửa mang theo


NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH

Ảo ảnh Tây Thi

THIÊN TÂM

Những mảnh tro giấy nhẹ xốp bị gió thổi bay phất phơ giữa không gian lạnh lẽo cuối đông.

Sếp và tôi và •••

NGUYỄN VIỆT HÀ

       Truyện ngắn dự thi 1993

Lúc tôi đến, mọi người đang chờ. Chắc chỉ mình tôi đến muộn.

Chu Nhan

CHÂU SA

Dạo ấy trời rất lạ. Suốt vùng Phụng Hóa mấy tháng trời không có một giọt mưa. Nắng dữ dằn hun hầm hập lớp ngói đỏ trên mái nhà lão Nhân, hun cả tính khí vốn thất thường của lão. Lão cài thật chặt hai cánh cổng, không buồn tiếp ai. Lò gốm của lão đã hơn tháng trời không đốt lửa.

Tiệm xăm không sắc màu


NGUYỄN HOÀNG MAI

Quán xăm

Vàng...!

PHANXIPĂNG

Truyện ngắn dự thi 1993

Đi cùng Phán Quan

ĐẶNG THÙY TIÊN

Một buổi sớm tháng Ba, trời hãy còn lành lạnh vì chưa qua rét nàng Bân, Văn tỉnh giấc sớm hơn lệ thường.

Hoàng hậu Kim Liên

TRẦN HUYỀN ÂN

Truyện ngắn dự thi 1993

Người đàn bà hát

NGUYÊN NGUYÊN

Người đàn bà lặng lẽ hát. Một khúc ca não nề. Không thể biết chính xác nguồn gốc của những ca từ ấy, nhưng anh dám chắc rằng, ở đâu đó ngoài kia giữa những người nhạc sĩ cả cũ lẫn mới đều có thể sáng tác nên những ca từ như thế.

Người cũ

NGUYỄN VĂN VINH

Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, xẻ từng luồng ánh sáng huyền ảo. Ngôi chùa nằm im dưới rừng thông vốn trầm mặc càng yên ắng hơn. Hương trầm, hương nhựa thông quyện nhau thơm hăng hắc, đầm ấm. Tưởng gặp đâu đây trong chuyện cổ tích bà kể. Tôi và Phái vào chùa tự lúc nào.

Giếng trăng

DƯƠNG THÀNH VŨ
      truyện ngắn dự thi 1993

Học hết bậc tiểu học trường làng tôi lên phố học tiếp, thi thoảng có phương việc chạp giỗ mới về.

Thành phố lúc ấy còn ngái ngủ

HỒ NGỌC LAN

Buổi tiệc đêm liên hoan chấm dứt. Vừa lúc đó tiếng nhạc đã nổi lên. Thế là mọi người vội kéo nhau ra chính giữa căn phòng lớn trong khi bàn ghế, bát đĩa được xếp dọn vội vàng kêu lanh canh.

Tất cả những cánh cửa


KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Ngược dòng phù hoa

TRẦN DUY PHIÊN

Sáng nay hoa hồng vườn nhà tôi đua nhau nở rộ. Điềm báo gì đây? Trong lúc uống trà đợi mặt trời lên, tôi thầm đoán điều kỳ bí ấy.

Bến trăng gầy

VŨ NGỌC GIAO

Sau hai đời chồng long đong lận đận, chị về với má ở ngôi nhà ven nhánh Trường Giang.

Trang 2/43
1 23 4 5 ...43