Truyện ngắn
Con gấu và lũ cá hồi - Nhái bén gặp nạn
11:25 | 13/05/2008
Truyện ngụ ngôn của TRIỀU NGUYÊN


Con gấu và lũ cá hồi
                                                                          
Lũ cá Hồi từ biển vào cửa sông. Chúng bơi ngược dòng sông, gặp đoạn dốc, nước chảy rất siết. Ở đấy, có một cái thác cao, là mốc thử thách lớn đối với chúng. Nhiều con đã bỏ cuộc, bơi trở lại, chịu tiếng xấu với đồng loại và không vượt qua nổi. Chỉ những Con Cá Hồi dũng mãnh và khôn khéo mới vượt qua được chỗ thác để đi đến những khúc sông thơ mộng, làm đẹp cho cuộc đời, và có thể tự hào khi kể lại những điều mắt thấy tai nghe ở mặt sông, lúc trở về biển cả.
Tất cả những thành bại, những toan tính ấy của đám Cá Hồi gần như không tạo nên một mảy may đồng cảm ở các con vật trên cạn, nơi đám rừng mà con sông chảy qua. Bằng chứng là, ngồi chóc ngóc trên đỉnh cái thác vừa nói là một chú Gấu to, và chú ta nhìn những cú phóng thần tốc của lũ Cá Hồi với vẻ bình thản, xem chúng không khác bọt nước đang tung toé liên tục bên thân. Có điều, là với  bọt nước thì thỉnh thoảng Gấu đưa chân vuốt mặt, còn với bọn Cá Hồi thì chú đợi, một cách chắc ăn và không lâu lắm, để chộp một con phóng ngay cửa miệng chú. Chú bắt lấy và đánh chén một cách đương nhiên, không chút tư lự.
                                                        T.NG


Nhái bén gặp nạn
                                                                 
Nhái Bén đi kiếm mồi, chẳng may bị Rắn Nước rình, tớp lấy cặp chân sau vào mồm. Nhái Bén gào lên kêu cứu. Lũ ếch, chẫu chàng, ễch ương,..., họ hàng với nó nghe thấy, nhưng chúng vốn quá sợ Rắn Nước, không tên nào dám hó hé. Bọn Rầy, Châu Chấu, Cào Cào,..., bạn bè của nó nghe thấy, khuyên nó nên chịu theo số phận.
Dẫu biết họ hàng, bè bạn đều bất lực, Nhái Bén cũng không vì thế mà buông xuôi, nó vùng vẫy quyết liệt và cố hết sức để gào to hơn. Rắn Nước vừa có phần thấm mệt bởi sự quẫy đạp của Nhái Bén, mắt lại bị chân Nhái quào đau khiến cái nhìn bị nhoè nhoẹt và không trườn nhanh được. Một con ó đang bay ngang qua phát hiện ra, đảo cánh liệng xuống, dùng chân quắp lấy Rắn Nước rồi bay vút lên.
Nhái Bén thoát khỏi miệng Rắn Nước khi Rắn bị siết mạnh bởi móng vuốt ó. Tuy thân xác bị đau đớn, nó vẫn cố lê mình vào hang. Con Cóc già ở cạnh chỗ Nhái bén, sang thăm nó, nói “Bác đã chứng kiến tất cả, cháu xử sự như vậy là rất tuyệt”.
                                                       T.NG


TRIỀU NGUYÊN
(nguồn: TCSH số 145 - 03 - 2001)

Các bài mới
Góa phụ Paris (18/09/2020)
Gió rừng (21/08/2020)
Kẻ ăn mày (07/08/2020)
Các bài đã đăng
Sóng ngoài khơi (16/04/2008)
WTC sụp đổ (16/04/2008)
May, rủi (08/03/2008)