Nhịp sống thơ
Lý Bạch - Anh tôi - Cao bằng - Cổ tích của riêng ta
10:25 | 16/05/2008
LTS: Trần Chấn Uy sinh năm 1957, tại Đức Thọ, Hà Tĩnh, hội viên Hội Nhà văn Việt . Anh là một nhà thơ trẻ đã có 5 tập thơ ra mắt bạn đọc. Trần Chấn Uy đi khắp nơi, say mê với cái mình đã chọn, diễn đạt nó với nhiều cung bậc. Tìm kiếm chân lý và cái đẹp để đưa vào thơ, với tấm lòng bao dung, nhân hậu, dưới góc độ nào, giọng thơ Trần Chấn Uy cũng chân chất, mộc mạc, nồng ấm. Nhà thơ Trần Chấn Uy hiện nay công tác ở Đài Truyền hình Khánh Hoà.

Lý Bạch

Mộng dâng quân vương
Những kế sách yên dân
Đất nước thái bình
Ông chỉ được đón mời
Như một khách mua vui.

Vỡ mộng vua tôi
Quẳng lại áo trào ban tặng
Một mình ông im lặng
Bỏ đi thôi.

Vẫn còn kia cả đất trời
Thôi thì cứ thơ, cứ rượu
Cứ múa gươm, cứ cười, cứ nói
Thong dong một cánh buồm
Con thuyền chẻ nước
Ngược xuôi dòng Trường Giang sương khói
Bận lòng chi chốn ấy lầu son.

Nghìn sau những ngai vàng cung điện đâu còn
Trăm ông vua hoá thành đất cát
Chỉ còn lại dòng Trường Giang bát ngát
Và con thuyền thơ Lý Bạch chở đầy trăng.

 

Anh tôi

Thế là anh không về nữa
Lửa chiến tranh đã thiêu cháy anh rồi!

Em đi dọc bãi sông bồi
Nơi anh lặn ngụp suốt một thời trai trẻ
Hoa muống nở một chùm tím thế
Gió hoang vu thổi nát buổi chiều buồn
Con châu chấu tuổi thơ vút lên từ chân cỏ
Em gặp lại anh đâu đó giữa cánh đồng.

Vẫn đàn cò chở gió sang sông
Vẫn dòng nước trôi về phía bể
Vẫn trời xanh như chưa bao giờ xanh thế
Nhưng anh ơi! Anh không còn nữa trên đời.

Như con thuyền khát xa khơi
Cơn bão nổi cánh buồm thành bọt nước
Ôi chiến tranh có thể nào khác được
Anh nằm lại với rừng tràm rừng đước
Trời Hà Tiên mây trắng ngẩn ngơ bay

Em đi dọc bãi sông này
Tìm trong cỏ rối những ngày trẻ thơ
Anh ơi tóc mẹ bây giờ
Như ngàn lau lạnh
Trắng bờ sông xưa.

Cao Bằng

Sương lạnh như tấm voan choàng đỉnh núi
Cây đào hoang thắp tia lửa cuối xuân
Ta gặp trên đỉnh đèo những gương mặt ám khói
Những dáng người mang dáng núi xanh xa

Hành phương bắc, cơn rét muộn tháng ba
Ta dọc theo trơ trụi những cánh rừng
Cô gái gặp cuối chiều trong bản nhỏ
Nghiêng núi rót đưa ta chén rượu đầy

Không thể nào từ chối được lời mời
Chắc như đá, khiến ta không còn khách sáo nữa
Nâng chén rượu, mắt tràn ánh lửa
Đất Cao Bằng phút chốc bỗng chênh vênh.


Cổ tích của riêng ta

Dứt áo người đi, sen tĩnh tâm tàn úa
Khúc nam ai nhàu nát cõi lòng
Ẻo lả dòng Hương giang héo hắt
Trôi nghìn năm không chở hết nỗi buồn

Ta lại về làm khách cô đơn
Quán trọ chiều, cơn mưa cuối hạ
Cành long não chất đầy tiếng ve sầu hối hả
Đắng lòng ta nỗi nhớ một người đi

Chân thành xưa thắp tím đoá lưu ly
Những khẩu súng thần công ngây buồn hú gió
Những giọt mưa hoang bay đầy thành cổ
Huế bỗng thành cổ tích của riêng ta.


TRẦN CHẤN UY
(nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001)
Các bài mới
Chùm thơ NP Phan (03/07/2020)
Các bài đã đăng
Quà xuân (13/05/2008)
Khi ấy (13/05/2008)
Hồ (13/05/2008)
Dại khờ (13/05/2008)