Nhịp sống thơ
Đoản khúc số 122
09:42 | 27/07/2021


FAN TUẤN ANH

Đoản khúc số 122
Ảnh: internet

Đoản khúc số 122

Ừ! Thì ra thế giới này thật buồn lắm đấy…
Những đứa trẻ sơ sinh mỗi ngày đang học nói để đau khổ như chúng ta
Chúng đang học cách yêu thương nhằm nếm trải sự đánh mất tình yêu, sự tan vỡ của gia đình, hoặc sự rời xa dần của những người thân trong thời gian, thông qua cái chết
Thế giới của anh, thế giới của em, thế giới của chúng ta…
Cuối cùng thế giới này chỉ dành cho thế giới
Những tinh cầu không bao giờ kịp nhìn thấy nhau khi vẫn còn tồn tại ở trên đời
Anh không dành cho em, em không cần anh, và thế giới không bao giờ có chỗ cho đôi ta trú ngụ
Anh đã tìm em trong bụng của cá voi, anh đã quay về với em từ mê cung của quỷ đầu bò Minotaur, anh đã dệt tặng em bộ lông cừu vàng
Tất cả chỉ để làm chúng ta xót xa thêm chút nữa cho những điều đã không có thật ở trên đời
Có bao giờ em khóc vì trong giấc mơ đã trót đánh rơi?
Chiếc nhẫn đính hôn, những đứa trẻ con và một ngôi nhà ấm áp
Như anh mỗi ngày qua luôn nghĩ về những nỗi đau tưởng tượng, những hạnh phúc tưởng tượng, và những tưởng tượng về những tưởng tượng
Anh đã dành cả đời mình để mặc niệm cho chúng, những điều không bao giờ thực hữu ở trên đời
Như những thai nhi chưa kịp chào đời đã bị phá đi, những con nòng nọc chết khô khi chưa kịp lên bờ, hoặc những quả trứng lộn bị giết ngay khi vịt con còn chưa mở vỏ
Anh đã khóc cho thế giới này, thế giới này khóc cho em, và không có ai sẵn lòng khóc cho anh thêm lần nữa

(Những nỗi buồn cũng thôi không còn là kỷ vật của đôi ta…)

Ừ! Thì ra chúng ta trong thế giới này cũng cô đơn lắm đấy…
Em hạnh phúc cô đơn, thế giới đông vui cô đơn và anh thành công cô đơn, thất bại cô đơn và vui cười một cách cô đơn
Những đại lục cuối cùng thật ra cũng đang trôi, những loài động vật mỗi ngày thật ra vẫn đang tiến hóa, những tảng băng ở địa cực thật ra mỗi ngày vẫn đang tan ra
Em thật ra vẫn còn nhớ về và thương anh lụi tàn, nhưng liệu ai có thể kiên nhẫn và sống đủ lâu để thấy đại lục trôi, sự tiến hóa của loài hay băng tan hết từ địa cực?
Anh đã nguyện hiến tế con trai mình nhằm thể hiện đức tin, anh đã từng nhường xác mình cho cọp ăn nhằm cứu mẹ, anh đã suốt đời hành hương về Mecca
Tất cả chỉ để cho em thấy rằng, thế giới này dẫu cô đơn đến chừng nào em vẫn còn có anh
Nhưng giờ em đã có những nỗi cô đơn nguyên lành, những hạnh phúc cầm chừng, và sự an lòng nghiễm nhiên về thế giới
Đằng sau tất cả bầy đàn nói cười, bè lũ niềm vui, băng đảng ái ân…
Chúng ta vẫn cô đơn chưa hiểu nhau đến được một lần
Những con sao la vô vọng tìm đồng loại giữa đại ngàn, những đóa hoa ưu đàm đợi chờ ba ngàn năm để nở, và những xác ướp đang ngủ yên trong vĩnh hằng vẫn còn tươi nguyên nhưng hàng ngàn năm qua vẫn không thể nào sống dậy
Anh đã thôi buồn cho thế giới này, thế giới đã thôi buồn cho em, nhưng cả em lẫn thế giới này vẫn buồn cho anh vì suốt đời cứ cô đơn đến thế

(Nỗi cô đơn giờ cũng thôi không còn là nơi anh và em có thể nương tựa vào nhau...)

Ừ! Thì ra, tình yêu cuối cùng là vậy...

(TCSH388/06-2021)



 

 

Các bài mới
Chùm thơ Tú Anh (20/08/2021)
Các bài đã đăng