Thơ dịch
Xa hoa, Một người đàn bà đến chơi nhà tôi
15:43 | 17/02/2009
Baolin Cheng (Trương Bảo Lâm) là một nhà thơ thành công của “thế hệ thứ ba” các nhà thơ hiện đại Trung Quốc (thế hệ thứ nhất thuộc thời “ngũ tứ” 1919, thế hệ thứ hai được gọi là thế hệ “thơ mông lung” sau cải cách mở cửa). Hiện định cư tại San Françisco (Hoa Kỳ) với tư cách một nhà thơ song ngữ Hoa - Mỹ. Theo Paul Hoover, chủ biên cuốn “Thơ Hậu hiện đại Mỹ”, thơ Baolin Cheng sử dụng những cách thức của thơ siêu hình học- những chuyện kể nén chặt và những cấu trúc ý niệm - phục vụ cho các mục tiêu hiện thực chủ nghĩa. Những bài thơ sau đây của Baolin Cheng đã xuất bản ở Mỹ và Trung Quốc dưới hình thức song ngữ.


BAOLIN CHENG

Xa hoa

Đôi khi sự xa hoa khiến ta cảm thấy có tội
Thí dụ như sáng nay ánh nắng tràn trề
Những cánh chuồn chuồn
Vì lá cây
Không ngăn được nắng

Giữa hoang mạc không sự sống, một ngọn cỏ xuân là xa hoa
Khi hè tới, một giọt sương trên cỏ là xa hoa
Một con cừu nhìn thấy nó từ xa
Không thể tới, sự xa hoa kỳ diệu quá
- Đó là hai yếu tố của một trại chăn nuôi

Ngồi dưới một bóng cây trên đồng cỏ
Tôi có trong tay một tách trà, một tập thơ,
Một con cừu, và một lá cỏ với giọt sương trên ngọn

Tôi có một tài khoản cân đối tại ngân hàng, trên bờ
Một con sông mà tôi chẳng bao giờ vượt
Sự xa hoa ấy tôi mắc nợ
Một từ thiêng mà chẳng bao giờ tôi nói ra.

Một người đàn bà đến chơi nhà tôi

Một người đàn bà đã đến chơi nhà tôi
Để lại một đầu mẩu thuốc lá
Mà không cho biết tên

Hôm ấy tôi lại không có nhà
Vợ mới cưới của tôi đưa cho cô
Dép rơm, áo ngủ
Nàng không hỏi tên khách
Tôi không hỏi hai người nói chuyện gì
Hôm ấy là cuối tuần trăng mật
Từ hôm sau chúng tôi sẽ sống bình thường

Một người đàn bà không tường căn cước
Một người đàn bà không rõ ý đồ
Để lại đầu mẩu thuốc lá có vết son môi
Chuyện bí hiểm này chỉ thế thôi

Mùi thuốc lá nghẹt cả thế giới
Chẳng cách nào tìm người ấy giữa đám đông

Chắc chắn một ngày tôi sẽ thành trừu tượng
Thịt, xương với dục vọng lìa nhau
Người đàn bà vô danh và vợ tôi
Cũng sẽ không tránh khỏi số phận như thế

Ngày cuối tuần trăng mật ấy tôi sẽ hơi tiếc nhớ
Cái người đàn bà bí mật có thể không hiện hữu
Nhìn vết son trên đầu mẩu thuốc lá
Tôi sẽ hình dung có lẽ cô có đôi môi xinh

Trưa hôm ấy ngay khi về nhà
Thấy đầu mẩu thuốc lá, dép rơm, áo ngủ
Tôi đã nghĩ lầm có một người đàn ông vừa mới đi ra
                                               Hoàng Hưng giới thiệu và dịch

(nguồn: TCSH số 193 - 03 - 2005)

 

 

 

Các bài mới
Trang thơ Nabokov (14/06/2024)
Trang thơ Hy Lạp (28/08/2023)
Các bài đã đăng
Nếu (11/02/2009)
Bài tập ở nhà (05/01/2009)
Nói: làm (01/12/2008)
Thói đồi bại (01/12/2008)
Thơ Harold Pinter (07/11/2008)