Thơ dịch
Trang thơ Bêlôruxia
15:42 | 06/09/2010
Pimen Pan-tren-cô _ Xéc-gây Da-côn-ni-cốp _ Anatôn Grêtanikốp
Trang thơ Bêlôruxia
Ảnh: Internet
PIMEN PAN-TREN-CÔ


Cánh rừng còn mìn


Cạnh làng Du-bráp-na
Ngược với lô-gic của người già
Có một cánh rừng bị mìn nham nhở
Im lìm quen với số phận xót xa.

Dường như cái thời tươi đẹp đã qua
Cánh rừng bây giờ cô độc, câm lặng
Dấu vết chiến tranh còn in dày đặc
Trên từng khóm lá, thân cây

Ở đây chả có công binh
Cả năm bốn tư, những năm sau nữa
Đến tận giờ mìn ngày ngày vẫn nổ
Nỗi kinh hoàng gieo rắc chung quanh

Không chỉ một năm rừng bị vây quanh
Ngăn cách người bằng kẽm gai tua tủa
Từ đằng xa ngỡ tiếng rì rào muôn thuở
Yên lành như bao cánh rừng xa.

Ở đây biết bao mìn Đức, mìn ta
Mìn tự tạo, mìn công binh xưởng
Trẻ con biết: vào rừng rất nguy hiểm
Người lớn gọi rừng nộ chúng…, phòng xa…

Cháu bé trai không trèo cây, vặt quả
Cháu bé gái nhặt nấm không đi qua
Bởi dưới mỗi gốc cây là mìn đang ẩn
Sẵn sàng bùng lên những khối chớp lòa.

Lỡ đôi lúc có chú cáo, con chồn
Từ bụi này chạy vọt sang gốc nọ
Lửa chớp bùng lên trùm tất cả
Khói mìn khét lẹt tận xóm thôn.

Bác du kích già lại đăm chiêu
Cơn đau như bao lần, trăn trở
Ôi thế kỷ hôm nay
            văn minh và khắc nghiệt
Cuộc đấu tranh còn tiếp tục chưa thôi.


XÉC-GÂY DA-CÔN-NI-CỐP


Khi cây bạch dương của tôi còn sống


Khi cây bạch dương của tôi còn sống
Dòng nhựa đời căng sức trào tuôn
Những con chim họa mi
Không bay về trong tiếng sấm

Xuyên vòm cây cuộc đời
Quay cuồng trong gió rít
Từ thăm thẳm khoảng trời
Chiếc lá xanh rơi xuống!

Tôi là khoảng rừng sáng
Nơi có con bướm phấn tắm trong sương
Nơi dãi mù vấn vương
Ánh lên màu nơ đỏ.

Màu sáng trắng rừng bạch dương tỏa
Làm tinh khiết thêm vẻ đẹp trên đời
Cho anh hiểu hơn giá trị con người
Và biết mình là ai, từ đâu tới

Con đường đất tôi đi không phải dài vời vợi
Nhưng tôi cảm ơn số phận muôn lần
Bởi màu trắng của bạch dương là vĩnh viễn ở đời
Nơi quê tôi, trong tâm trí mỗi người

Quê hương ơi vùng lên từ bóng tối
Của màn đêm đầy những nỗi lo âu
Và con cháu tôi suốt đời gìn giữ
Mảnh đất này: hạnh phúc, buồn đau

Hãy mãi tươi xanh ơi cây bạch dương
            bằng nỗi đau sáng chói!
Ca lên mãi bài ca
            vui sướng hân hoan!
Ta cùng chung quê, sống trên cùng thửa đất
Cùng cội nguồn cắm chắc trong lòng sâu.



ANATÔN GRÊTANIKỐP


Bài số học


Năm bốn lăm
Lớp một
Chúng tôi học giờ số học
Những đứa trẻ còm nhom, đói rách, còi cọc
Đang học những phép nhân chia.
Cô giáo viết lên bảng đen
Những con số
Tôi bỗng nghe mặt mày xây xẩm
Cháy cả ruột gan:
Hôm qua người ta bảo rằng anh trai tôi
Đã hy sinh rồi
            ở ngoài mặt trận…
Cả làng như nấm mồ giữa đồng cô quạnh
Bài tính trừ dài mãi theo tháng năm
Mẹ tôi sinh ra được bốn trai
Chỉ mình tôi - bé nhất nhà - còn sót lại
Trong căn hầm mẹ tôi xem bói
Ngọn nến mờ treo trên những giọt nước long lanh
Liệu có qua, ôi mái đầu bạc trắng
Hay lại nhân lên nỗi bất hạnh, khổ đau?
Bố sẽ về - Chúng tôi sẽ cùng nhau
Nỗi bất hạnh chia ba phần san sẻ…
Từ buổi học xưa, bốn mươi năm tròn tháng lẻ
Tôi đi, đầu điểm bạc tự lúc nào…

(NGUYỄN TƯ SƠN dịch)
(4/12-83)




Các bài mới
Trang thơ Nabokov (14/06/2024)
Trang thơ Hy Lạp (28/08/2023)
Các bài đã đăng
Tuổi tôi (13/04/2010)
Đêm Trắng (29/12/2009)