Tạp chí Sông Hương - Số 172 (tháng 6)
Thơ Sông Hương 06-2003
08:53 | 22/05/2009
Phạm Tấn Hầu - Lê Ngã Lễ - Lương Ngọc An - Lê Bá Thự - Phạm Thị Anh Nga - Đoàn Mạnh Phương - Trịnh Văn - Nhất Lâm - Hoàng Lê Ân.

 

PHẠM TẤN HẦU

Hãy ở ngoài đó và lắng nghe

cảm tác “Chở gió”

Hãy ở ngoài đó, xao xác cùng tiếng đêm
Rắc đầy lá để nhuốm màu từ biệt
Bởi xác thân ủ dột này
Chẳng thể bao dung
Cho những cơn điên nói lời mặc khải

Hãy ở ngoài đó, khao khát cùng tiếng rao muộn mằn
Phố phường kín bưng, giấc mơ không trở lại
Trong bóng dáng lạc lõng này, hãy đánh đồng cùng thượng đế
Ngông cuồng muốn vượt qua
Thời lạnh nhạt

Hãy ở ngoài đó và lắng nghe
Tiếng thở dài của đá
Sisyphe đã lăn qua
Đỉnh cao nhọc nhằn
Sáng lòa cơn giông bão

Số phần muốn lặng im, theo sông buồn phủ dụ
Trong tối tăm và hủy diệt, lấp lánh một giọt nước
Thuần khiết như sự phản kháng lẻ loi
đang trở về cùng thánh nhân
và trẻ nhỏ
.


LÊ NGÃ LỄ

Tiếng chim hót

           (Tặng Nguyễn Thiền Nghi nhân đọc tập thơ Bài ca chim di - NXB Thuận Hóa 2003)

Có con chim khát khao
Tìm mật
Mãi thao thức trên đường
Di trú
Bạc cánh đồng
Mây trắng về đâu!?

Mỏi cơn chiều
Giấc nghĩ trầm tư

Có con chim lạc giữa rừng cây
Nghe tiếng lá đọng vào
Hơi thở
Muộn một ngày…!

Có con chim một đời gieo
từng con chữ
Cánh đồng thơ thấm giọt mồ hôi
Tiếng hát khỏa vùng
Trú ngụ
Bỗng vọng vang câu hát
Ân tình.



LƯƠNG NGỌC AN


Lời nhớ

Đi mau đi, đừng chào thêm lần nữa
Chia tay nào lại vắng bâng khuâng
Lỡ quên gì, hãy coi như dâng tặng
Lỡ nhớ gì, hay ngỏ với thinh không

Người đã đi và đi đã khuất
Cây trứng cá già chợt rụng những trái non
Ta đưa mắt về nơi ánh mắt ta không sao đến được
Góc phố phân vân tách một lối buồn…

Dẫu vẫn tin đời ta như xúc xắc
Mà được thua nằm trong cánh tay gieo
Sao mỗi bận chào nhau rồi người quay gót
Ta vẫn thấy ta thêm một chút nghèo…

Ta đã bốc một nắm lớn tro của đời mình để rải theo bước em chiều ấy
Nhưng chắc gì…
Bữa ấy gió cũng gieo neo



LÊ BÁ THỰ

Không đề

Giọt vui trào ra từ mắt
Giọt buồn từ mắt chảy ra
Giọt vui con về thăm mẹ
Giọt buồn lại phút chia xa

Giọt mưa nỗi buồn nhân thế
Giọt nắng niềm vui bên thềm
Giọt sương long lanh nắng sớm
Giọt buồn đọng lại trong đêm


PHẠM THỊ ANH NGA

Nỗi đau riêng

có thể bây giờ
lá chưa đau
và sương mai
chưa long lanh ngấn nước
có thể bây giờ
cỏ chưa khóc
mưa chưa than van
chiều chưa man mác
có thể bây giờ
nắng chưa phai
gió chưa rối tóc
và hạt bụi
chưa vương lên mắt
nhưng hoài hủy xa xôi
làm sao em dỗ dành
nhịp tim thổn thức…



ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG

Trực diện

Trái tim tôi đập về phía ấy
Nơi những câu thơ đứng gác tâm hồn
Trên hành trình gập sống lưng, người người đi gấp khúc
mặc cuộc đời như ốc đảo dửng dưng

Mặc nghiệt ngã đục ngầu vào năm tháng
Trái tim luôn mách bảo: Ngẩng đầu lên!
Không bị che khuất đi bởi những điều ám khói
Đợi một ngày cất lên mẻ lưới đựng niềm tin…

Rồi sẽ đến
Vỡ òa và bật sáng
Khi tình yêu tắm gội con người
Nhỏ từng giọt tim mình trên luống chữ
Nháp bao nhiêu nỗi buồn để có một niềm vui?

Rồi sẽ đến
Vỡ òa và bật sáng
Nơi vườn cây trí tuệ mọc tươi xanh
Và biết bao những mưu mô xảo trá
trượt chân vào thăm thẳm của tối đen

Rồi sẽ đến
Một ngày về dưới cỏ
Sau trầm kha nóng lạnh một kiếp đời
Để được thật ung dung đối diện mình dấu hỏi:
Là Con hay là Người?



TRỊNH VĂN


Bão

Trên cỏ rối vầng trăng vừa trượt ngã
Cây nghiêng theo ngọn bão trái mùa
Cánh đồng non ứ nghẹn đòng đòng
Yến tiệc của bầy chim mở ra không mùi hương cốm mới
Xối xả tuôn ra từ mắt bão
Những giọt lệ vô hồn
Những nụ cười mất gốc
Những lập loè bệnh hoạn dìu nhau.

Không có mảnh đất nào cho tôi đứng đủ một ngón chân
Không ngọn gió nào làm tôi khô mái tóc
Ủ giấc mơ bị thương trong manh áo thế kỷ nát nhàu mồ hôi và máu
Tôi lăn đi cất tiếng gọi em về.

Ơi linh hồn trái đất nơi đâu
Khi bão xoáy dâng cao mấp mô bờ thế kỷ
Khi thân lúa xác xơ vung lên thanh gươm gia truyền vô vọng
Bốn phía nhìn không bóng một vầng dương.

Cầu vồng vắt ngang trời
Hay mảnh vỡ tim tôi rực cháy.

Đằng sau cánh cửa

Em mua hoa về cắm trong bình
Ai biết được đằng sau cánh cửa
Chồng đau ốm, đàn con suy dinh dưỡng
Đàn chó chạy kiếm mồi quên nhiệm vụ
Những con chim cắt lưỡi nuôi thân đã rụng xuống
                                       chùm lông không tố chất.
Nhưng chiều chiều em vẫn cứ mua hoa
Em chải chuốt ra đường cho thêm duyên phố xá
Em bỏ quên điều gì sau cánh cửa
Hay em cố quên cánh cửa kia rồi?

Tờ lịch cũ nhìn tôi ái ngại
Những bông hoa lặng lẽ khóc thầm
Tôi hoảng sợ đằng sau cánh cửa
Mỗi sợi tóc đàn bà mang một lá bùa mê.


NHẤT LÂM

Đá phong trần

Ta phong trần mấy độ...
Cát bụi nào sá chi
Dù trời nghiêng đất lở
Nào ngăn được ta đi

Em chỉ là đốm lửa
Hay cả một trời sao?
Mùa xuân em mượt cỏ
Có níu ta được nào...

Sóng hồ xanh lơi lả
Ghềnh hớ hênh hoang sơ
Ngực hồ phô mười sáu
Đá phong trần đứng trơ.
                        Hồ Núi Cốc 1-3-2003


HOÀNG LÊ ÂN


Trò chuyện với rừng

Tĩnh mịch quá chiều cũng trầm tư nắng (*)
Rừng mênh mông huyền bí thẳm cùng
Tôi với mình tôi vô tận
Mây ngập ngừng lấp khoảng trống mông lung

Có gì trong sắc chàm hư ảo
Trùng trùng ngân giai điệu núi rừng
Có gì trong mây ngàn trắng bạc
Vọng hồn thiêng sông suối rưng rưng

Bỗng thèm quá một nụ cười sơn nữ
Một nóc nhà rông rộn tiếng chiêng cồng
Thèm chút khói chiều chạnh lòng lữ thứ
Ngọn gió vô tình về với hư không

Ước hoá mình thân cây thẳng đứng
Gần gũi hơn xanh sắc đại ngàn
Ước hoá nghìn bông trang đỏ thắm
Cùng núi rừng làm nhân chứng thời gian

----------------------
(*) Thơ Nguyễn Trọng Hoàn

(172/06-03)

Các bài mới
Các bài đã đăng
Ông Thi (21/05/2009)