Tạp chí Sông Hương - Số 250 (tháng 12)
Chùm thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
08:25 | 05/01/2010
LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).
Chùm thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

SH xin giới thiệu chùm thơ của người thơ phương Nam, với những câu thơ là lạ ruổi rong, tự nhiên giải bày như hơi thở của đất trời Nam Bộ.


NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH


Cần Đước


má gốc Huế
ba gốc xa ngoài Bắc
em
gốc Nam Kỳ
Cần Đước

đước ơi
đước mang bầu ở chân
chồm chồm
như những chiếc nơm
úp phù sa
lấn biển

những kiếp người phiêu bạt
lặn vô thân phận đước
buồn vui với bão tố
ngủ nghê cùng sóng khơi
giành giật với biển cả
từng hạt hồng cầu đất
ăn mặn chát
uống mặn chát
nước mắt người      
mang linh hồn đước
mặn mòi                  
đước à
có tiếng cười lạt lẽo
nhưng khóc
không lạt lẽo
khóc mặn

một hôm
những cây đước
bước lên bờ

em - người đàn bà miền Nam
gốc đước.



Bông tím thương ai


Sài Gòn - nơi chị cắt rốn
nhưng linh hồn chị chôn nhau
ở cánh đồng
sông Vàm Cỏ làm bà đỡ
ngày má sinh con

gió thổi rách tàu dừa
Long An
con  cá kèo thương dân
hơn mọi vì vua chúa
con kinh nước mặn
say khướt muối
đêm
mê mẩn tiếng đờn cò
quên lặn vầng trăng

miệt vườn
trâu bò đi
bờ cỏ cũng theo đi
dề lục bình tốt phước
bông tím thương ai đầy sông

ếch kêu
làm lúa bật đòng
hột sương ngậm sữa
chợt nghe câu vọng cổ
ai quên lấy chồng

ngày sống với phố
đêm đêm
sống với miệt vườn
mơ thấy con cò
ngoài vàm
đứng một chân
nhớ vợ…



Những vàm sông đêm


hoàng hôn xắn quần
lội qua ngày
những vàm sông se sẽ
ngồi lên
nghiêng mình
nước chảy

những vàm sông sồn sồn
không mảnh trăng suông
làm y phục

đêm
là người tình bất lực
nằm ê chề
bên những vàm sông

không bờ đê để níu kéo
không một mái dầm để thở than
không con cá kèo để lí lắc
không còn ai ngoài vàm

anh về phố lấy vợ
vàm sông ế…
em theo chồng bỏ quê
vàm nằm không…

những vàm sông
vật vã nuôi từng con tép
đêm đêm
đi biển một mình
sinh nở phù sa
thành châu thổ

gió thở dài
đêm ngáp ngáp
những vàm sông
ôm buồn tênh
mà ngủ

những người đàn bà xứ Nam Kỳ
chết đi rồi
hóa những vàm sông đêm?

(250/12-09)





 

 

Các bài mới
Các bài đã đăng
Chờ tuyết rơi (04/01/2010)