Tạp chí Sông Hương - Số 260 (tháng 10)
Thơ Sông Hương 10-2010
08:30 | 16/11/2010
Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm
Thơ Sông Hương 10-2010
Bóng dáng tháp Lôi Phong buổi chiều muộn - Ảnh: vivianfann.net


VĨNH NGUYÊN



Vàng

                (Ấn tượng Tây Hồ)

Tới Tây Hồ ta mường tượng đường Cổ Ngư đi giữa hồ Tây hồ Trúc Bạch
Con đập nơi đây vắt qua cho Tây Hồ có hồ lớn hồ nhỏ
Hồ lớn du ngoạn bằng thuyền máy
Hồ nhỏ trai gái bơi thuyền thiên nga
Cù lao xanh cho thuyền say vòng quanh
Núi cao bên bờ dập dờn bức tranh thủy mạc
Ngọn tháp Lôi Phong dát vàng lộng lẫy tôn vinh người anh hùng
Qua cù lao mờ khuất…
Thuyền cập bến
Ta lại nhận ra “tháp vàng” trên bộ áo người lao công
Họ gắp từng mẩu thuốc du khách vứt ra
Lau dọn chỉnh chu các ngả đường quanh Tây Hồ

Vàng
Không cần dát vàng trên bộ đồng phục những người lao công ta gặp trước và sau khi chiêm ngưỡng tháp Lôi Phong!
                            Hàng Châu - Tây Hồ 19.07.2010
                                                           

TRẦN THỊ LINH CHI


Hương Cành Chi


Một loài rong cỏ cắm trong ly
Sao đời khéo gọi Hương Cành Chi
Dưới mắt nhà thơ hư hóa thật
Cho đời cỏ dại sánh kim chi



LƯU LY


Gọi em ở cuối thiên đường

 
Anh sẽ gọi em ở cuối thiên đường?
Nơi ánh sáng và bóng đêm hòa vào làm một
Những ẩn ức vùi mình lên cỏ ướt
Xanh. Đỏ. Tím. Vàng...
Mênh mang!
 
Anh sẽ gọi em ở cuối thiên đường?
Khi một ngày trái tim em sẽ sàng nhịp đập
Anh sẽ xoa dịu nỗi đau em lần cuối
Như một bác sỹ lành nghề
Trước những bệnh nhân.
 
Anh sẽ gọi em ở cuối thiên đường?
Khi hoàng hôn đang dần dần bao phủ
Anh sẽ gọi?
                   Xé tan những buồn đau vừa ập tới
Hồi sinh sự sống sau cùng...
 
Anh sẽ gọi em?!


TRIỆU NGUYÊN PHONG


Ngày bắt đầu


Bắt đầu từ cát bụi
Nước dẫy từ đầu sông
Khói khai sinh từ sóng
Tay mọc lên cánh đồng
Lúa kêu lên cơn khát
Mưa đem đổ đồng sâu
Tiếng côn trùng trỗi dậy
Ngày bắt đầu từ đâu?
Thượng nguồn còn xa lắm
Ta trôi về cuối sông
Lênh đênh chiếc thuyền lá
Nao lòng giữa biển đông.



TÂY LINH PHẠM XUÂN PHỤNG


Tư Dung cảm hoài


Hoang vắng rừng trưa
Rắn bò, sóc nhảy
Am lạnh sườn non
Hồn ma, áo giấy!

Vịnh cũ cát đầy
Lơ thơ lau sậy
Vách núi dấu hằn
Cảnh xưa nào thấy!

Lác đác đá hòn xạm mặt
Gợi niềm đau bãi biển nương dâu
Lô nhô con sóng bạc đầu
Khơi nỗi nhớ cung giương, cờ vẫy!

Hỏi cỏ hỏi cây
Còn nghe tiếng quân reo, trống dậy?
Dõi mắt đăm đăm
Chẳng thấy cảnh buồm căng, mái quẫy!

Vách núi dấu hằn
Cảnh xưa nào thấy
Cửa cũ còn đâu
Tư Dung lừng lẫy!

Vỗ núi hỏi trời
Cớ sai lại vậy?


NGÀN THƯƠNG


Hương thời gian


Thị Lộ trêu ngươi bằng sự lặng im
Môi cười mỉm
Oan khiên ngẩng cao đầu
Nhận lỗi

Xa giá xưa
In dấu trước thềm
Chiếc chiếu gon
Trải mời khách quý
Mến tài nhau
Hóa thành tri kỷ
Có ngờ đâu tàn một kiếp hoa

Trong giấc mơ tôi thấy ông
Bên cốc rượu tâm giao
Còn một nửa
Hoa thế kỷ vẫn nhắc ông và Thị Lộ
Hương thời gian
Lãng đãng chưa mờ...


TỪ NGUYỄN


Tìm tôi


Bâng quơ, tôi đi tìm chính tôi
Hỏi với thinh không tiếng gió cười
Hỏi với ngàn cây chiều u tịch
Hỏi bến sông, ngày nước cạn vơi

Bâng khuâng, tôi mơ tìm chính tôi
Tìm trong đêm vắng nỗi niềm ơi
Tìm chút vô thường ngày khuất lấp
Gom hết vào thơ, gởi gắm đời..



TRẦN TỊNH YÊN


Giao khúc


Khi trái tim hành khất của tôi chai lì khô cứng
Khi cuộc đời không còn là ân phúc
Khi ước vọng làm mờ tâm trí tôi bằng bụi đường
            cùng ảo ảnh thì xin em hãy đến như sấm rền
            và ánh sáng dẫn dắt tôi tới bên ngôi đền tình yêu
            bằng một cuộc hành hương bất tận
                                                                        dẫu có muộn màng

Khi tôi như mây thu lang thang vô vọng trên trời
            thì từ cổng Hoàng cung vang lên ca khúc hoàng hôn
            và từ trên xe mây ẩm ướt tiếng dương cầm
            lạc vào đêm xanh sâu thẳm là lúc giao khúc
            ngập tràn hương hoa từ lời em cất lên ân cần
                                                            chuyên chở lụy phiền tôi

Môi em vừa ngọt vừa lạnh như lau lách đìu hiu
            dưới đáy sông và khi thấy những dòng sông
            vô định trôi dạt bên đời tôi chợt nghĩ đến dòng
            tóc em màu hoàng lạp phiêu lãng trên lá xuân non
            giữa đền tháp linh thiêng trong vô cùng mê đắm

Tôi sống rộn ràng như lửa
Nếu đoạn tình rồi
                                sẽ chết
                                                như khói bay lên trời!



TUỆ LAM


Đêm và ngày

           
                gửi L.

Đêm chật
Tiếng thở dài đầy ngõ ngách
Ngọn gió giựt tung cánh cửa
Tràn khoảng đêm hoang hoải
Len lỏi trong hố đau cùng loài trùng đêm

Tôi nhát gan
Dò giẫm lối quên bằng những bản flamenco hay tập bestseller
Nó vẫn ở đó
Ngất ngưởng.
Dài mãi cơn lạnh từ đốt sống
Nó háo hức kể những câu chuyện cũ
Vẽ khuôn mặt ai đó lên khắp trần nhà
Ai nhặt hoàng hôn ủ đầy vạt áo
Đêm rạn đường cong
Căng những sợi xanh

Tôi ném cơn đau vào bức tường đá
Tiếng va sắc lạnh
Sao chẳng nguôi ngoai
Tôi khát vỡ và trôi
Nhưng ngày mềm với lối đi quẩn quanh bốn mùa
Ôi những mùa lạnh giá
Đâu mặt trời hồng triền núi xanh
dòng sông lụa mướt mát ngọn gió reo vui trên đồng cải hoa vàng
Đâu ngày nắng
Ngọn lửa nhỏ đã bùng lên thành đám cháy
Ngày hóa rồ hóa dại
Không còn câu chuyện bên ô cửa mùa đông
Không còn sự huyền bí nơi xứ sở vắng mặt trời.

Sớm mai
Khỏa sương
Mặt người chông chênh xa lạ.



LÊ HUỲNH LÂM


Tôi nhặt chiếc bóng


Tôi nhặt chiếc bóng mình trong đêm
Vỡ vụn nỗi buồn
Vàng ánh trăng xa cung trời nhớ
Bơ vơ một con đường

Tôi nhặt em bên vỉa phố
Làm chiếc gương soi bóng cánh rừng sâu
Những bày biện trên bộ mặt thị thành
Sụp đổ sau cơn dông trái mùa

Tôi nhặt những chiếc vỏ từ đất
Thấy rỗng không nỗi niềm của nước
Bước chân trên cơ thể di tật
Bần cùng ước mơ

Tôi lượm tôi sau cuộc ngày
Bàn tay run hôi tanh mùi chữ
Tôi lượm bóng tôi bên xó đời
Rộn rã lời cóc nhái.


(260/10-10)




Các bài mới
Xuân nữ (16/11/2010)
Các bài đã đăng
Làng ươm trái (21/10/2010)