Tạp chí Sông Hương - Số Đặc Biệt (T.6-17)
Thơ Sông Hương SDB 06-17
09:17 | 20/07/2017


Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ

Thơ Sông Hương SDB 06-17
Minh họa: Nhím

NGUYỄN HOÀNG THỌ

Buổi chiều và những người bạn
                Tặng những người bạn Huế 12/4/1972

Thần mặt trời gom những vệt nắng cuối ngày
vào chiếc rương hoàng hôn không có đáy
cuộc đụng độ giữa chim non và mãnh thú
diễn ra ác liệt bên ngôi trường cổ…


Mưa đêm và bão tố
sương sớm và trăng non
mất và còn
giao thoa trên mắt người trầm tích


Người họa sĩ trở về mang theo chiếc lông vũ
vẽ trong bóng đêm xa lắc mặt trời
vẽ ánh trăng khuya nguyên thủy phận người
những bức tranh không màu
trong veo
            mộng mị


Những người đi về sau
bận bịu áo cơm
mỏi mòn triết lý
ghi những trang văn tím rịm mắt môi mình.




PHÙNG TẤN ĐÔNG

Lúc này ở đây

“…giữ kỷ niệm của sóng trong nhà kho của muối”
                                (René Char)



lúc này ở đây anh muốn la lớn anh đang bị nhốt
trong những cao ốc trong đám đông những bàn tiệc
rượu thịt ê hề
trong một bài diễn văn dài nhân danh này nọ không
có bạn bè không có em có anh trong đó
mùi nước hoa đã đến lúc gây ô nhiễm
anh ngột thở trong áo váy diêm dúa
lúc này ở đây anh muốn nói anh thèm vi vu một giọt
nước trên đọt cây cao rơi cuống cuồng bập bênh với
gió
những xanh biếc chớp sáng
những cú liệng đớp của chim bói cá
lúc chân trời sôi lên cơn bão
thà vậy còn hơn những lặng im mỏi mệt một hải
cảng đóng băng
anh nói anh thèm nằm duỗi chân bên em
nghe thân thể em dậy sóng
ký ức mặn đắng trong anh hãy yêu nhau thôi đã đến
giờ
lúc này ở đây anh muốn nói đã đến lúc về yêu trở lại
một mùa thu trên vòm cao gió thổi
những hạt mưa óng ả không lời
anh muốn tan trong máu em
để một đời câm nín
không nói không bao giờ nói
chia biệt làm anh đau
về yêu một rẻo mây xa một bờ nước vắng
những năm tháng đường xa mỏi mệt
những tuổi tác già nua bệnh tật
quên đi như từng quên
một sớm thái hòa em đến
trên cao mù mây một tia nắng rớt
con chim sâu giương mắt nhìn anh
xanh thăm thẳm màu trời
như chưa như chưa mưa khuya đêm dài đường xa
bóng đổ




ĐỖ QUYÊN

Lá thư chiều nay

Em viết thư cho tôi
Giữa tháng ngày sinh nở
Em mang con với người
Với tôi tình dang dở…


Chỉ dăm lời thăm hỏi
Gần tháng trời mới xong
Dưới cùng - Dòng tái bút:
“Con em vừa lọt lòng!”


Lá thư này em viết
Trong nỗi đau đời người
Còn lá thư lần cuối
Một đời duyên chia phôi


Ngàn lá thư đã đọc
Nghìn lá sẽ tới tay
Có dâng niềm xúc động
Như lá thư chiều nay?




HÀ VĂN SỸ

Nụ hôn

Nụ hôn xưa dẫu vội vàng
Sao em đành đoạn sang ngang ngậm
buồn?
Nụ hôn chiều ấy mưa tuôn
Đất trời ướt một thiên đường đôi ta


Nụ hôn chưa thể xóa nhòa
Chẳng say sao lại vỡ òa cuộc vui?
Nụ hôn chiều nhớ em tôi
Ngây thơ vương một góc trời... đầy hoa!


Nụ hôn chiều ấy nào xa
Tóc thề xưa với nhạt nhòa thu bay
Nụ hôn gửi gió tìm mây
Sợi buồn níu lại vạn ngày... nhớ em.


(SHSDB25/06-2017)




 

Các bài mới
Các bài đã đăng
Nghe đêm (14/07/2017)