Tạp chí Sông Hương - Số 363 (T.05-19)
Thơ Sông Hương 05-2019
09:03 | 31/05/2019

Phùng Tấn Đông - My Tiên - Kai Hoàng - Nguyễn Hồng Vân - Nguyễn Thánh Ngã - Nam Nguyên - Nguyễn Văn Quang - Vũ Dy - Lê Viết Xuân - Lê Văn Hiếu

Thơ Sông Hương 05-2019
Tác phẩm “MÙA SEN” của họa sĩ Bùi Trọng Dư

PHÙNG TẤN ĐÔNG

Về

Theo tiếng kêu cứu mơ hồ con cò lạc mẹ chiều đông đồng vắng
Men theo lối sương sa tơ nhện chăng đầy
Biết bến vắng sông xa người không quay lại
Thì cũng đưa tay đón hờ một chút heo may
Về thôi đã mấy mươi năm cả tin mây trắng rủ rê chân trời phủ dụ
Con cánh cam vong thân theo lối phượng hoàng
Con bống nhỏ đuối hơi ở biên thùy nước rộng
Con dế mèn chết khô trước biển cỏ xanh non
Bên em ta còn thơ dại xiết bao những sợi tóc mai
Vệt nắng ngời
màu trên toan dang dở
Mãi mãi mùa thu bầu trời xanh khung cửa sổ
Khuôn mặt em chưa kịp vẽ
Những tinh mơ sương khói tan nhòa…
Hình như ai gọi đò gọi nhầm tên ta





MY TIÊN

Đám tang mẹ

Hoàng hôn đã dắt đứa trẻ cuối cùng đi mất
Chỉ còn lại bụi tre già bị cướp mất cả nỗi hắt hiu
Cánh đồng chiều mặc bạc màu một tấm áo
Kiếp nào phơi
Chẳng chịu lấy bao giờ…


Mẹ quay về
Quay cuồng đám đất bụi
Mây xám mờ che vũng mắt trời sâu
Cây trứng cá khô
Bàn tay đã trút hết mùa
Chỉ còn trơ mấy đường vân định mệnh
Hằn giữa trời như vết sẹo hư không


Con cò ngớ ngẩn
Đứng nghĩ mãi trăm điều mà chẳng hiểu
Bỗng lạy chiều giữa muôn lối đìu hiu
Rồi vụt bay kéo đêm thành đôi mắt
Mẹ âm thầm
Gói mình vào chiếc bóng
Chiếc quan tài trên sỏi đá mưu sinh


Con trở về
Không con đường
không bóng chiều gầy héo
cánh đồng đen mộ mẹ ôm cỏ buồn
giữ quê hương cho con còn ký ức
con biết khóc lần thứ hai trong đời
và tổ chức cuộc linh đình duy nhất
đám tang mẹ con ghé thăm rồi đi…




KAI HOÀNG

Nắp biển

những con sóng đổ ập vào giấc mơ tôi
buổi sáng mang mùi hương của biển
em chép một cơn nhớ trong đợt thủy triều nóng nảy
ướt đẫm tôi thành dĩ vãng có màu trà


từ đôi mắt một cơn buồn sốt sắng
mùa hạ thảy vào tôi là những cuộc hò hẹn phai đi
em mở ra một mùa xa ngái
tháng năm rỗng như khe hở bàn tay


tôi ngồi giữa núi đồi nghe giọng nói mình cật vấn
im lặng cũng là một hình thức của diễn ngôn
em thỏa hiệp điều gì cho một trận áp thấp
tôi ôm mộng ngày gửi lại nắp biển xanh xao


biển đã xa tôi từ dạo mùa hạ cuối
phố nhốt tôi trong những lúc mù mịt mưa
tôi tẩy chay cuộc đời khi chân dung em khuất dạng
và tưởng niệm mùa bằng đóa hoa trắng đang dậy mùi





NGUYỄN HỒNG VÂN

Đóa phù du bay cao

Nụ mầm hoang sơ trổ hạt
Mùa không tuổi phong linh rung chầm chậm.
Còn mùi hoa khô vương vất căn phòng năm mét vuông chiều dọc, chiều ngang
Em sầu úa phủ lên phím đàn nằm im lìm trên nóc tủ
Ngoài kia gió đông bàng bạc
Mình đang chịu lặng câm
Mình chịu đựng thời gian cằn cỗi
Mỗi người một niềm vui riêng, suy nghĩ riêng dù bên nhau như bình hoa cắm đầy sự sắp đặt
Chạm tay anh hờ hững
Phố buổi trưa mang mang màu nắng nhạt…


Mình hụt hẫng nụ hôn
Em còn nghe lao xao tiếng xe cộ trong gió heo may sâu thẳm
Tình ban trưa ấp ủ tán lá me mỏng dẹt
Em đơm mật ngọt trên từng đóa tay hình chóp


Mình hụt hẫng rời đi
Anh hôn mãi về vô cực thời gian hữu hạn
Đời này, kiếp này, người này, tình này…
Có một đóa phù du vừa bay cao!




NGUYỄN THÁNH NGÃ

Trước cửa Trúc Lâm

Trước cửa Trúc Lâm
Bạt ngàn mây trắng
Hồ in bóng gậy Tổ sư


Chuông Bát Nhã
Trống sóng cồn
Tùy duyên tăm bóng cá


Thông nghe kinh
Khắc khoải xanh
Bụi trúc khổ hạnh vàng


Lão du tăng nhẹ bước
Ta lẽo đẽo
Nặng nề
Gá mộng


Chỉ có những bông hoa
Vô ưu nở
Và đá thản nhiên
Đứng
    giữa
         tiếng
             ngân...




NAM NGUYÊN

Gửi người đàn ông trên bè
trong cơn bão Damrey


Có điện thoại, chưa hẳn
Không thể gọi, chỉ xem giờ
Anh ở đâu, thế nào, cha hai đứa trẻ
Bên ngoài, mưa gió, ra sao


Họ sợ hãi, tất nhiên
Và em, trú trong phòng tắm, đặt nhiều câu hỏi
Cúp nước, có vòi nước, chẳng để làm gì
Khi thế giới sắp sửa mất một tình yêu, tình yêu xô lệch
Thừa một bà mẹ, cầu nguyện
Soạn dòng tin nhắn: - Sao anh không vào đất liền?
Và khóc ngon lành, trước tiếng kêu cứu của một thân cây




NGUYỄN VĂN QUANG

Trái tim chẻ ngọn

Hoàng hôn tím cả câu thơ
Nụ hôn rớt xuống đôi bờ cỏ lau
Người đi nước mắt đục ngầu
Bóng hình ở lại nỗi đau cháy ngầm
Nhớ em bắt bóng trăng rằm
Trầu cau lỡ hẹn trăm năm bạc đầu
Tình ơi xin chớ phai màu
Trái tim chẻ ngọn nông sâu nỗi lòng
Đêm nay, đêm cuối mùa đông
Sài thành tiếng khóc vọng hồn năm canh
Thời gian còn úa chờ xanh
Em chừ trong ấy như tranh lạc hồn...




VŨ DY

Nghe ở buôn Đôn

đã lâu rồi
không về con đường mưa cuốn
trôi theo rửa sạch bụi đời
em không về ướt vai,
để chiều giấu mặt
vào nhau,
cùng dưới mái nhà sàn gỗ xưa
nghe chiều mưa lười biếng rơi
trên vườn me già còi cọc nở
những đóa nhỏ muộn


đã lâu rồi
không qua vạt rừng khuya nghe
gió u hoài thổi mãi
nhớ vó loài sơn dương vụt qua
từng con đường nắng rớt nghe
tiếng buồn bỏ lại


đã lâu rồi
không còn ai nghe đêm
dài bi sử
mắt người vực sâu thao thức giấu
ánh nhìn trong lá
trên cao nguyên những ngôi nhà trên đá,
ngày khô trên tóc người già
nghe tháng năm rời rạc
mùa ngô vời vợi bên sông
trong mắt con voi cô đơn,
đã lâu rồi
đêm sâu như ký ức long lanh
lệ buồn




LÊ VIẾT XUÂN

Khe lạnh

Không có vạt rừng còn sót lại
Khe lạnh từ lâu đã chết khô
Tìm đâu ong bướm vờn nắng sớm
Ai biết nơi đây, đến hẹn hò


Nước lạnh nên mang tên khe lạnh
Từ muôn kẻ đá tụ về đây
Chắt từ hồn thiêng thần núi
Chảy từ ngàn xưa đến hôm nay


Khe trong văn vắt, trời soi bóng
Rừng nghiêng vòm lá khẽ làm duyên
Lô nhô lũ đá trần như nhộng
Ngọn gió hoang vu cũng đa tình


Từ chốn thị thành về khe lạnh
Ngâm dòng nước mát tận tâm can
Tan biến muộn phiền nơi cõi tục
Ngỡ mình lạc giữa chốn hồng hoang





LÊ VĂN HIẾU

Mạch nguồn…

Vì xa biển nên anh không thấy biển nhắm mắt như thế nào
Càng không nghe lời giận hờn của sóng


Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc
Linh hồn có nước mắt không
Cá chết có nước mắt không?


Như thể từ ngày anh xa sông
Từ ngày anh quay quắt với sông
Không biết sông bên nào bồi bên nào lở?


Anh về với bến nước trên đồi cao
Bến nước trên đồi cao
Giờ cũng không còn nữa


Tiếng cười giòn của năm nào
Ra đi không từ giã?


Cái giếng trong vườn nhà anh
Đêm đêm về lại khóc


Ngày thở những tanh rêu
Đêm thở những mùi buồn


Liệu còn mạch nguồn nào
trong vắt với chúng ta không?


(TCSH363/05-2019)





 

 

Các bài mới
Núi cựa (18/06/2019)
Phố mới! (04/06/2019)
Các bài đã đăng