Tạp chí Sông Hương - Số 367 (T.09-19)
Thơ Sông Hương 09-2019
09:55 | 30/09/2019

Phạm Kim Nhung - Thu Sang - Phùng Tấn Đông - Tịnh Bình - Nguyễn Thị Liên Tâm

Thơ Sông Hương 09-2019
Tác phẩm "Môi Trường" (Chất liệu giấy dó, 80cm x 60cm) của họa sĩ Nguyễn Thị Dư Dư

PHẠM KIM NHUNG

Phía thời gian

Đêm
Chị gối đầu lên ký ức
Vầng trăng khuya. Miên man


Gặp nỗi niềm từ trong dĩ vãng
Bâng khuâng lối rẽ
Đi qua tháng ngày


Chị treo chùm phong lan
Thay bông hồng
Nơi ngày xưa bạn thân đem tặng


Rồi nâng niu đôi khuy áo
Cất giữ bấy lâu
Chiếc của mình, của người con trai


Hình năm tháng chưa phai
Bao lâu rồi vẫn mới
Man mác. Bồi hồi. Lắng đọng. Bến mơ


Con đò tuổi thơ
Bến bờ. Suy tưởng
Phía thời gian vô tình xua đuổi


Chị quên sống cho mình
Cả khi chiến tranh
Đã đi xa




THU SANG

Huế xưa

1.
trong hoàng hôn sắc thiền


2.
Hồn người màu cổ thụ
ánh mắt chiều Cố đô
thời gian hóa thạch




PHÙNG TẤN ĐÔNG

Gọi

anh nghe những tiếng câm
cây đàn cũ bài hát cũ
buổi chiều gió câm
những chiếc lá phơi nắng khô cong nằm câm trên hè phố
tháng sáu trời chưa mưa
em khi buồn không nói
ngớt giận rồi cười hai giọt nước khô nhanh trên mắt
tháng mười mưa dầm dề trên nguồn dưới biển
tuổi trẻ cứ mong ngày chóng qua
đói và lạnh và bàn tay em ấm
anh đọc từng con chữ liêu xiêu
những tờ thư cũ
em dặn anh đừng bán phiếu ăn mua sách cũ
bớt thuốc lá cà phê đen
dòng nhạc strauss
danube xanh đổ xuống trưa nồng
anh nhớ cơn giông
hàng long não trên đường Lê Lợi chòng chành
chiếc ly vỡ
những vai tường rạn nứt
anh thõng tay
đắng đót giã từ…
con tàu hú còi qua đầm Lập An trời nổi cơn tố lớn
mây Lăng Cô cuồn cuộn lên rừng
qua Hải Vân
sóng cứ trắng lên gành đá đen
bọt tan nhanh trong mù sương tháng chạp
phố mấy mươi mùa vắng khuất
chim sẻ có về ngồi mái rêu khô
kêu buồn thảng thốt
vùng trí nhớ mù khơi
thư viện mùa thi em tóc ngắn
ngồi gọi thầm tên mình
như anh từng gọi em…




TỊNH BÌNH

Nơi không có mùa thu

Có thu đâu mà anh mơ lá
Vàng mơ hồ lấp lánh treo giăng
Ở nơi này chỉ mưa và nắng
Xuân hay thu lá vẫn xanh cành


Có thu đâu mà anh vờ lạnh
Rét run người vờ mượn bàn tay
Ở nơi này chỉ màu nắng cháy
Gió hững hờ nào hẹn heo may


Có thu đâu mà lòng hoang hoải
Hẹn đóa hoàng hoa nụ dại khờ
Thu xa ấy dường như vô cớ
Thả lưng trời lãng đãng câu thơ...



Khẽ gọi thu vàng

Lá rơi như dấu chấm ngày
Mắt vời theo cánh chim bay xa dần
Muộn chiều giọt nắng phân vân
Hoàng hôn chầm chậm dùng dằng ở đi...


Hỏi người lưu luyến niềm chi?
Tiếc chi xuân vắng tiếc gì hạ sang
Heo may khẽ gọi thu vàng
Tiếng phong linh vỡ khẽ khàng mùa rơi...




NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM

Miền quê ngòn ngọt tuổi thơ

Đàn trâu. Gõ móng chiều hôm
Nghe như tiếng thở. Gọi hồn đất nâu
Cỏ thơm. Xanh biếc. Một màu
Vương vương tiếng sáo trẻ trâu dặt dìu


Hoàng hôn
Sót. Vạt nắng chiều
Cỏ lau no gió. Hắt hiu. Trắng trời
Áo nâu lừng lững sân phơi
Nghiêng nghiêng vành nón. À ơi với chiều


Khói bếp, thương biết bao nhiêu
Mẹ ngồi đốt củi tro nhiều hơn than
Đôi tay. Vỗ cái tình tang
Chiều quê ngòn ngọt. Thiên đàng trẻ thơ…


(TCSH367/09-2019)





 

Các bài mới
Phần còn thiếu (11/10/2019)
Ga hoang (07/10/2019)
Chùm thơ Phan Duy (07/10/2019)
Các bài đã đăng