Tạp chí Sông Hương - Số 54 (T.03&4-1993)
Thơ Sông Hương 03&4-1993
14:56 | 22/09/2023


Võ Bá Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Man Nhiên - Văn Cầm Hải

Thơ Sông Hương 03&4-1993
"Tình xa vắng" - sơn dầu của Công Huyền Tôn Nữ Tuyết Mai

VÕ BÁỜNG

Nỗi buồn con gái

Ngày xưa nhc lại làm gì
Dòng tr
ôi bóng nước ra đi nhạt màu
Mấy lần tay hứng thương đau
Mùa ơi đợi m
ãi không màu trái hoa
Đời người cát bụi sương sa
Tóc xanh sợi ng
n bạc qua sợi dài

Nói làm chi nữa ngày mai
Một năm con gái mười hai tháng buồn




NGUYỄN NGỌC PHÚ

Vớt

Em vớt được tôi
Ngang trời mây bạc
Tóc
rối tóc mây, buộc vào thất lạc

Tôi vớt được em
Đi ngang chóng mặt
Đá sỏi gan gà, ng
àn sao
                    giăng m
c

Bạn vớt câu thơ
Trong veo đ
áy rượu
Cuộc đời sủi tăm, rượu buồn hay khóc

Ai vớt tình yêu
Tưởng chừng tuột mất
Hạnh phúc cầm tay, ngỡ là
                    không thật

Tôi vớt hy vọng
đến ngày c
xanh
nỗi đau khát vọng
chưa nguôi, chưa lành...




NGUYN MAN NHIÊN

Đêm dịu dàng thế kia, và gió

và đêm xuống, anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa qu
y trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong b
óng tối
những lúc ấy sống dậy một thứ không khí chừng như đ
ã quên
sống dậy những góc quán ngờm ngợp gió biển
những b
ãi cát tiếng sóng chạy cùng đường
sống d
y những đêm hè sặc sỡ
sống d
y bao nhiêu thứ mà anh phải mang theo, cái thành phố ấy

đâu phải ch mình anh muốn lãng quên, anh bạn trẻ của tôi
ngần ấy năm chúng ta sống, chúng ta yêu, chúng ta làm việc như những kẻ bạc nhược
khao khát hạnh phúc, thứ hạnh phúc nhiều bóng tối hơn ánh sáng
kinh khiếp là cái đời sống cứ đều đều một cách giả dối
cái mặt hồ phẳng l
ng ấy
cho đến khi một hòn sỏi
rơi xuống

đâu phải ch
mình anh thức đêm nay, anh bạn trẻ của tôi
những nhà m
áy đang vào ca tối
tiếng m
áy chạy thâu đêm
háo hức
những chuyến tàu đi qua mặt sông thẫm đen
tiếng còi rúc mười giờ
tiếng sóng thì th
m cảng gió
nhng tiếng động lớn lao
ngần ấy n
ăm chúng ta chờ đợi
như đứa bé chập chững lớn lên, cái thành phố ấy
không khỏi khiến anh run lên lòng tràn ngập xúc động
và đêm xuống, khi anh đứng bên này đường
hai hàng me no gi
ó
chờ một tiếng còi quen
tiếng còi rúc mười giờ
chờ những cột đèn phụt sáng
soi rõ căn nhà đang xây
hồng hào khoẻ mạnh
và đêm xuống, những đêm hè thoảng hương
tiếng trái chín rụng trong vườn
tiếng gió chạy trên mái ngói
những lúc ấy không hẳn tôi muốn nói với riêng tôi
chúng ta yêu thành phố biết chừng nào phải không anh




VĂN CẦM HI

Đời chị

đời chị
như viện b
o tàng
có nhiều mặt nạ đàn ông
giờ đây
có ngày yên mệnh
tuổi chị v
qua đôi chân dài óng mượt
người ta háo hức
l
ũ ruồi đòi làm cột thu lôi
nhưng dưới đất trầm
sấm qua rồi gửi lại
lưỡi búa thiên th
n
tôi tiếc mình đến chậm mấy mươi năm



Ngã lòng

anh ghé vai nâng cu cho em bước
anh không sợ ly rượu nồng
vì một ngày như th
ế mù lòa
em ném vào ng
õ tối nỗi âm thầm lá tre rơi
anh tật nguyền ve vuốt đôi bàn chân đất lấp
tôi lo ngay ng
áy
bên ấy
có kẻ nào cầm cung tên hạ trăng?
khóc cười biển xóa tiếng tù và hun hút
chiếc
ng điếu
uống mây
tự mình bốc cháy




(TCSH54/03&4-1993)

 

 

Các bài mới
Vàng...! (26/09/2023)
Các bài đã đăng
Người cũ (06/09/2023)
Giếng trăng (31/08/2023)
Chùa Phổ Quang (29/08/2023)