ĐỖ THƯỢNG THẾ
ĐỖ MINH ĐIỀN
Nhạc: VÕ PHƯƠNG HOÀI
Lời thơ: NGUYỄN THANH HẢI
NGUYỄN TUẤN
TRẦN NHẬT MINH
1. Tôi nhớ lần nhà văn Nguyễn Thế Kỷ lúc đó đang là Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV), sếp tôi, gọi giật vào: “Anh đang tính kéo Nguyễn Hoài Nam về giúp em phát triển mảng truyền hình”.
TRẦN VIỆT HOÀNG
NGỌC TUYẾT
Cơn mưa cổ độ và chiều Gia Hội
Mưa Cố đô miên man. Những sợi cước thủy tinh đan lồng ngực phố, giăng mắc lên những triền thành quách nứt nẻ, lách mình vào từng tĩnh mạch rêu phong. Dưới màn nước rũ rượi ấy, vạn vật như tước bỏ lớp vỏ kiêu hãnh thường ngày, chùng vai xuống, trầm mặc cúi đầu trước cái chớp mắt vô tình của hư vô.
LƯƠNG MỸ LINH
Người đàn bà nheo mắt, nhìn về phía cây cầu. Lũy tre ken dày, ôm ấp cái bến làng tự thuở năm nao giờ không thấy đâu nữa. Mặt trời đang vờn trên những con sóng phía thượng nguồn, hắt ánh hoàng hôn vàng vàng tím tím lấp loáng dưới chân cầu.
Trương Vững - Văn Đình Huy
VÕ VINH QUANG
Nhạc và lời: TRẦN KHÁNH NAM
Trần Ngọc Mỹ - Tuấn Trần - Nguyễn Đức Bá - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Ngàn Thương - Bùi Việt Phương - Từ Hoài Tấn - Nguyên Như - Nguyễn Loan - Vũ Kim Liên - Nguyễn Hoàng Thọ
DUYÊN AN
PHAN THANH HẢI
1. Từ một bảo tàng cổ vật đến câu chuyện lớn hơn về di sản Huế
Trong nhiều năm qua, mỗi khi nhắc đến Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một thiết chế lưu giữ, bảo quản và trưng bày những hiện vật quý giá của triều Nguyễn. Cách nhìn ấy đúng, nhưng có lẽ chưa đủ.
LÊ KIM SƠN
“…Có một trăm căn phòng, hoàng tử có thể dạo chơi chín mươi chín căn phòng, nhưng chỉ có duy nhất một căn phòng nhỏ ở cuối lâu đài thì tuyệt đối không được vào.”
NGUYỄN LAN QUY
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Nhớ lại năm 2009, giữa đại ngàn Bình Phước (nay thuộc tỉnh Đồng Nai), tôi đi tìm mộ liệt sĩ Lương Đình Xê - người chú ruột sinh năm 1955 của mình. Theo lời kể của bố tôi, chú Xê nhập ngũ năm 1972 vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau đó gia đình nhận được tin báo đã hy sinh. Từ dạo ấy đến nay, thông tin về phần mộ chú vẫn bặt vô âm tín.
Nhạc và lời: THÙY PHƯƠNG