Tạp chí Sông Hương - Số 154 (Tháng 12)
Chùm thơ Lê Vĩnh Tài
10:19 | 05/06/2008
Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.

Gõ cửa

Dù thế nào, dù thế nào đi nữa
Con dốc xưa đá sỏi biết buồn
Cơn mơ đến vội vàng không kịp gõ
Bàn tay người nghe vắng xa hơn.

Một người đến
một người buồn
không gõ
chỉ lắng nghe tiếng vọng mơ hồ
Mơ hồ lắm hình như ai đã gõ
Bằng tiếng vang của chiếc nhẫn ngày mưa

Hay cánh cửa hình như không hề có
Chỉ giấc mơ ta khép mở giữa đời
Mệt mỏi lắm thì gõ vào mơ mộng
Chiêm bao về mở cửa mát mê tơi

 


Hà Nội nhớ

Ta đã qua những đêm hoang vu
Đến bao giờ ngủ bù cho Hà Nội
Ngủ bù cho đêm
nằm tưởng tượng hương
hoa sữa
tưởng tượng vị sấu ngâm
tưởng tượng em
đến sáng còn thèm

Ta đã chui qua vòm
ô Quan chưởng
Vác chõng lều qua ngõ
Trường thi
Hồ Tây tình nhân mà không em ở đó
Hà Nội nóng ong ong nhắc nhớ điều gì

Vẫn thèm yêu hơn là thèm gió
Hà Nội,
ta đi tìm bức tường vôi lở
lề đường gạch vỡ
phủ rêu.

Gió ôi ta hiểu vì sao ngươi không thổi lên mái tóc em
Sợ pha loãng đêm nay
Đêm bay đi mất
Đêm lênh đênh bên ngoài khung cửa
Run lên như một chú mèo
Thèm một mình leo lên gác nhỏ
Nhìn theo

Đoản khúc

bất chợt

Chậm và buồn
mái tóc dài ơi
Xin hãy quên gì không
                                 đáng nhớ
Xin giữ chỗ ta ngồi một thuở
Đêm mưa gõ điếu thuốc
                                   lặng im

Ta đã mất em giữa bao nhiêu
                                   mặt nạ
Màu tím, màu vàng, màu xanh
Tiếc cái nhìn long lanh
Đôi mắt em ngày xưa
Nước mắt.

Những câu thơ không có thật
                                    nữa rồi
Ta ngồi đọc lại ta thời phù phiếm
Những ngày thơ như
                  chiêm bao ẩn hiện
Tuổi như mây trôi trên mỗi
                              phận người.

Không ai về tạ lỗi nữa, mây ơi
Thôi đừng trắng cho ta
                                đừng khóc
những câu thơ ngày yêu
                                 khó nhọc
nhiều khi hạnh phúc cũng buồn

Rồi sẽ lãng quên trò chơi câu chữ
Câu thơ rơi như nước mắt                                                               
                                 của mình!

LÊ VĨNH TÀI
(nguồn: TCSH số 154 - 12 - 2001)
Các bài mới
Người điên (05/06/2008)
Những cánh cửa (05/06/2008)
Rượu chiều (05/06/2008)
Nơi cuối sông (05/06/2008)
Các bài đã đăng