Trang viết đầu tay
Trang thơ đầu tay 6-84
14:27 | 18/01/2011
Phùng Sơn - Lê Viết Tường - Hồ Huệ
Trang thơ đầu tay 6-84
Trong nhà máy Long Thọ - sơn khắc của Tường Liên
PHÙNG SƠN

(Trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế)

Bài ca xóm thợ


Những đóm đèn đêm
Lúc sáng lúc mờ
Những đóm đèn ban đêm
Trằn trọc thức với xóm thôn

Bên tiếng máy sâu hút trong lòng đêm
Bên tiếng gõ thuyền
Những đóm đèn thầm lặng siêng năng
Như những người thợ
Hát trong đêm bài ca
Thao thức với tấm áo và chiếc mũ
Chưa may kịp trong chiều
Thao thức với bác thợ chài
Trong khuya còn còm lưng trơi từng dạ hến
Thao thức bên ánh lửa rực hồng
Của bà mẹ ngồi đun om cháo
Thao thức với em bé vừa mới lên năm
Ban đêm về cùng mẹ
Treo tay lên tao nôi ru hời cho em thức giấc

Xóm thôn nghèo chong lên đôi mắt
Bằng đóm đèn đêm
Bằng tiếng “xồng xạch” của máy
Cuốn hút trong lòng đêm
Bằng mối tình thầm lặng
Những đóm đèn hội tụ công việc
Đêm về thức trắng - siêng năng.

                                   
28-10-83



LÊ VIẾT TƯỜNG


(Sinh viên ĐH Tổng Hợp Huế)

Chùm quả trong vườn


Cây Trường sinh leo quanh thân vú sữa
Nhưng điều này không làm cây vú sữa bất tử giữa loài cây.

Tôi biết em sẽ phục tôi khi tôi đọc cho em nghe tên
            của một trăm loài hoa phong lan mà tôi biết.
Nhưng nếu mà em biết tôi đã giật mình thế nào khi nghe
            em kể chi tiết về cách đặt một tên hoa.

Giò phong lan mọc trên cao cười với lùm dạ hương dưới đất:
- Ta mọc trên cao, ta được sự chú ý của bao người.
Lùm dạ hương trả lời trong im lặng:
- Hãy chờ đêm, hãy chờ đêm!

Mọi dòng sông nước đều trôi về biển
Bài địa lý đầu tiên tôi đã biết thế rồi
Nhưng trước khi giọt nước mình hóa mặn
Mỗi dòng sông đã phải chảy ra sao để tạo nên bao bãi lúa cho đời

Nhiều nhà thơ thường nói chuyện thiếu, thừa
Tôi mỉm cười: Sao mà nhiều triết lý!
Nhưng từ buổi thiếu em trong đời tôi giản dị
Tôi thấy thừa trên trái đất: Đời tôi!




HỒ HUỆ

(Lớp 11 - trường Hai Bà Trưng - Huế)

Chiều Thiên An


Không hiểu sao nắng chiều ấy rất vàng
Khi tôi ngước nhìn vòm thông và lá thông xào xạc
Hương thông vờn tóc tôi ngan ngát
Trái rơi trong im lặng của thinh không…

Không hiểu sao trời hôm ấy mênh mông
Cánh én vẫy tôi ngỡ chừng vô định
Gió luồn qua gốc cây, vẳng tiếng chuông thành kính
Tiếng chuông và gió trốn tìm nhau…
Không hiểu sao tôi cảm thấy lòng mình xôn xao
Hoa sim tím góc rừng cũng làm tôi bỡ ngỡ
Một cánh bướm bay qua cũng làm tôi đoái nhìn thương lạ
Tôi đứng rất lâu trên cao và bất giác mỉm cười

Không hiểu sao… tôi không hiểu - Người ơi!
Ai xui tôi thành nai con ngơ ngác
Chiều Thiên An như mơ dù rất thực
Để đêm về tôi gọi mớ: Thiên An…


(7/6-84)




Các bài mới
Cô bé câm lặng (19/10/2018)
Tĩnh vật (16/03/2016)
Các bài đã đăng
Ngôi nhà ấy (14/12/2010)