Văn
Một chuyến đi chơi

Yamakawa Masao (1930 - 1965), tên thật là Yamakawa Yoshimi, ông sinh ở Tokyo, tốt nghiệp Đại học tư thục Keo (khoa Pháp văn). Yamakawa Masao từng làm biên tập cho Tạp chí văn học Mita Bungaku. Sau đó ông viết và công bố các truyện ngắn như: Cái chết mỗi ngày, Năm ấy, Công viên ven biển… với phong cách tinh tế, miêu tả sự phi lý của cái chết và tuổi trẻ thời kỳ hậu chiến. Ông qua đời năm 34 tuổi do tai nạn giao thông.

Một chuyến bay đêm

PHẠM XUÂN PHỤNG
      Truyện ngắn dự thi 1993

Tôi mơ thấy mình bay. Vì một nguyên nhân nào đó. Đúng hơn, vì một sức hút mạnh mẽ từ đâu đó.

Cây cảm xúc

LÊ THỊ KIM SƠN

“Ôi. Con trai tôi…”. Tiếng rú đột ngột xé toang màn đêm yên tĩnh. Bà lao công hốt hoảng buông rơi cây chổi, dáo dác nhìn xung quanh tìm tiếng kêu.

Phấn Di

TRU SA

Quán chỉ mở cửa một ngày trong năm, đấy là điều tôi thuộc lòng, luôn nhớ và tuân thủ như lễ nguyện mỗi Chúa Nhật. Hôm nay cũng như mọi năm vào đúng ngày này, quán mở cửa đón khách, mùng sáu tháng ba.

Chứng nghiệm

NGUYỄN BẢN

Truyện ngắn dự thi 1993

Một buổi tối với Bhookh Kumari

Nhà văn Ấn Độ (người Hindi), Krishna Baldev Vaid sinh năm 1927. Ông học đại học tại Punjab và Harvard; dạy học tại nhiều trường đại học ở Ấn Độ và Mỹ. Ông viết tiểu thuyết, kịch, truyện ngắn, phê bình và dịch thuật văn học. Tác phẩm của ông được dịch ra nhiều ngôn ngữ như Anh, Pháp, Đức, Ý, Ba Lan, Nga, Nhật và các tiếng khác ở Ấn Độ.

Đêm cuối ở Sa Thủy

TỐNG NGỌC HÂN

Chiều nào thuyền cá của Thạc đi qua khúc sông này cũng nhìn thấy ngôi nhà ấy khép cửa lớn, chỉ mở toang hai cửa sổ ở hai bên như hai hốc mắt nhìn chòng chọc vào mặt sông không chớp.

Tung đồng xu

PHÁT DƯƠNG

Bầu trời trong veo, như thể sau trận mưa những đám mây đã bị vắt kiệt nước và vứt cặn đi. Gió nhẹ, độ ẩm vừa. Thích hợp cho một buổi hẹn hò. Tiếc là không phải.

Ánh lửa mang theo


NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH

Nụ cười trong sắc màu lý tưởng

HƯƠNG GIANG

           Ghi chép

Những chiến binh thầm lặng

TRẦN BẠCH DIỆP

          Ghi chép

Ảo ảnh Tây Thi

THIÊN TÂM

Những mảnh tro giấy nhẹ xốp bị gió thổi bay phất phơ giữa không gian lạnh lẽo cuối đông.

Sếp và tôi và •••

NGUYỄN VIỆT HÀ

       Truyện ngắn dự thi 1993

Lúc tôi đến, mọi người đang chờ. Chắc chỉ mình tôi đến muộn.

Chu Nhan

CHÂU SA

Dạo ấy trời rất lạ. Suốt vùng Phụng Hóa mấy tháng trời không có một giọt mưa. Nắng dữ dằn hun hầm hập lớp ngói đỏ trên mái nhà lão Nhân, hun cả tính khí vốn thất thường của lão. Lão cài thật chặt hai cánh cổng, không buồn tiếp ai. Lò gốm của lão đã hơn tháng trời không đốt lửa.

Tiệm xăm không sắc màu


NGUYỄN HOÀNG MAI

Quán xăm

Vàng...!

PHANXIPĂNG

Truyện ngắn dự thi 1993

Nỗi niềm của mẹ *

HÁCH XUYÊN THỨ LANG
                      (Nhật)

Phải dấu việc này không cho anh ấy biết. Lãng Tử nghĩ vậy và nắm chặt bao nhỏ trong tay, tần ngần rảo bước trên cầu. Đêm tối không người với dòng sông lặng lẽ trôi giữa một màn đen kịt, và rồi nó sẽ mang đi điều bí mật của ta.

Đi cùng Phán Quan

ĐẶNG THÙY TIÊN

Một buổi sớm tháng Ba, trời hãy còn lành lạnh vì chưa qua rét nàng Bân, Văn tỉnh giấc sớm hơn lệ thường.

Hoàng hậu Kim Liên

TRẦN HUYỀN ÂN

Truyện ngắn dự thi 1993

Người đàn bà hát

NGUYÊN NGUYÊN

Người đàn bà lặng lẽ hát. Một khúc ca não nề. Không thể biết chính xác nguồn gốc của những ca từ ấy, nhưng anh dám chắc rằng, ở đâu đó ngoài kia giữa những người nhạc sĩ cả cũ lẫn mới đều có thể sáng tác nên những ca từ như thế.

Trang 3/77
1 2 34 5 ...77