LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Bốn giờ sáng. Đầm Trị lùa một thứ sương sắc lách thẳng vào kẽ áo. Lạnh buốt. Không gian đặc quánh lại. Màu xám chì ụp xuống mặt nước. Bờ hồ im ỉm.
NGUYỄN HỮU TẤN
Nằm trong đêm sơn cước Hưng Châu, nghe tiếng sương móc nặng trĩu rơi lộp độp trên tàn cây xuống hiên nhà và nhìn hơi lửa rỉ rả ngấu dần những hòn than trong bếp tôi mới hiểu được tại sao người miền núi ở đây lại có cách làm nhà dựng cửa độc đáo đến thế.
LÊ HÀ
1.
Cơn mưa chiều cứ dai dẳng không dứt, như có ý níu bước chân tôi nán lại bên bếp lửa ấm của già Conh Tu Vên Pa Hy Cao, ở bản A La, tên gọi cũ của thôn 2, xã Bình Điền.
NGUYỄN KHOA DIỆU HÀ
1.
Bình Điền, hai tiếng ấy thôi, cách đây 50 năm, với nhiều người là lạ lẫm, là nơi rừng thiêng nước độc.