NGUYỄN PHÚC THÀNH
Truyện ngắn dự thi 1993
"Mẹ ơi! Giờ mẹ ở đâu?". Thằng bé vừa đi vừa khóc.
HỒ LOAN
Gần đỉnh đèo, nép mình bên hốc đa cổ lá phủ một vùng âm u, tán xòe rộng như chiếc lọng khổng lồ, rễ ngoằn ngoèo chân rết tựa những cánh tay xương xẩu bám lấy gờ đá có một quán nước nhỏ.
LÊ KIM SƠN
- Mẹ đi qua lối bên này, bên này mới bán vé cáp treo để đi lên cho khỏe. Chứ bên đó là lối đi bộ, mẹ không đủ sức để đi đâu?
TRẦN BẢO ĐỊNH
Chiều cuối năm.
Má và chị Tư vớt bánh tét máng lên cây sào tre vắt ngang vách bếp, tía lui cui lau chùi chén bát, xếp đặt hương đèn hoa quả cần thiết cho lễ Trừ Tịch. Tía trải tấm đệm bàng giữa sân, ngồi uống rượu lai rai với chú Sáu, dượng Chín, sau khi cúng bái rước ông bà về ăn Tết cùng con cháu.
TRẦN VĂN THIÊN
Đến một lúc nào đó, ai rồi cũng sẽ bế tắc trong nỗi dư thừa thời gian. Những vòng lặp sẽ ăn mòn lấy ta. Và chính mình dần trở nên thừa thãi.
MY TIÊN
Đi qua những ngày tháng chập chờn bên phố Huế mong manh, phố Huế nhẹ bẫng, chúng tôi dần dần dát mỏng tâm hồn mình theo gió, để những buổi chiều chỉ còn những tiếng thở nhỏ và những câu than đời cũng trong trẻo như mây tan.
LÊ ĐÌNH CUNG
Buổi sáng đầu hạ. Ánh nắng sớm lùa qua rèm cửa mỏng, đọng lại những hạt bụi li ti đang bay chậm trong không khí.
HOÀNG ANH TUẤN
Đêm ấy, tôi trở về sau bao năm, giữa ánh trăng khổng lồ treo lơ lửng bên kia mái ngói cũ. Ánh sáng ấy không chỉ rọi xuống sân, mà như soi lại chính tôi - người từng rời đi với đôi mắt trong veo, nay trở về với đôi mắt đã mỏi vì những lấp lóa của kiếp người.
NGUYỄN THỊ BỘI NHIÊN
Trên nền âm thanh lao xao của cơn giông bắt đầu hình thành nơi chân trời, Huy xếp những khúc cây thành từng bó nhỏ rồi mang chúng vào nhà kho.
NGUYÊN NGUYÊN
Chị đứng tần ngần một hồi lâu trước ban công, nhìn những cái chuông héo rũ. Chị không nhớ lần gần đây nhất, chị nhìn thấy những cái chuông nho nhỏ đó là khi nào. Chị chỉ nhớ, hình như lần đó, chị sực tỉnh sau cơn mộng mị kéo dài.
NGUYỄN ANH TUẤN
Đêm sáng trăng.
Dòng sông ánh lên những tia sáng bạc, sóng nước nhấp nhô bồng bềnh trôi dưới ánh trăng huyền ảo.
NGUYỄN NGỌC LỢI
Vùng này núi non trùng điệp, núi liền núi kéo dài theo hướng Bắc - Nam, mở rộng theo Đông - Tây. Từ đồng bằng nhìn lên thấy tất cả chìm trong mây mù, chìm xa tít tắp. Đã có núi hẳn sẽ có khe. Núi cao khe sẽ sâu, và sẽ là luồng hút gió. Khe càng hẹp gió càng mạnh. Thành thử khe núi hẹp có tiếng khóc đàn bà…
NHIÊN NGHI
1.
Ban đầu nước từ con hói cạnh đường xóm dâng lên, men qua bậc cổng, vào sân, hiên, rồi len khe cửa vào nhà. Hai thằng nhìn nhau, không nói gì, mưa vẫn dội ràn rạt trên mái.
LÊ THỊ HOÀI NAM
Ngay từ sáng sớm, ông đã thấy lòng rộn lên một niềm vui. Ông cũng chẳng hiểu rõ niềm vui ấy từ đâu đến. Có thể đó là niềm vui của sự thanh thản?
NGUYỄN QUANG LẬP
Truyện ngắn dự thi 1993
NGUYỄN NGỌC LIỄN
Truyện ngắn dự thi 1993
(Trân trọng tặng chị Trương Thị Thu Cúc)
ĐẶNG VĂN SỬ
1.
Cả vạn đều ra sức tương cứu. Ấy mà, Tiến không được đi. Cậu bị mẹ mình cấm. Dì lặp đi lặp lại từ hôm qua đến giờ với một câu: “Mạ cấm con đi, con đi là hại ông ấy chớ không giúp chi. Tuyệt đối không được”.
NGUYỄN HƯƠNG DUYÊN
(Lấy cảm hứng từ những câu chuyện có thật của trang Tuấn Vỹ kết nối yêu thương)
Cái nóng hầm hập dịu dần, từng đợt gió ngoài khơi chuyển từ trạng thái ràn rạt sang e ấp, nó khiến hơi nóng ngưng lại, bức bối rồi tan.
DƯƠNG ĐÌNH LỘC
Làng có cái tên rất lạ và đẹp, Trầm Tử. Không biết ai đã đặt tên cho nó như vậy, chỉ biết rằng theo các cụ già trên dưới trăm tuổi trong làng vẫn thường kể.
NGUYỄN HỒNG
Chớp chằng chịt phía đồi. Trời tối sầm đột ngột. Mây xám mây đen vần vũ như muốn nuốt chửng Đồng Lầm. Biện giục em về. Đôi bàn tay mòn vệt móng bấu chặt vào từng búi cỏ, ra sức vặn xoắn cho đến khi bật gốc. Biện van nài.