Truyện ngắn
Những cái chuông màu cam
09:53 | 19/01/2026

NGUYÊN NGUYÊN

Chị đứng tần ngần một hồi lâu trước ban công, nhìn những cái chuông héo rũ. Chị không nhớ lần gần đây nhất, chị nhìn thấy những cái chuông nho nhỏ đó là khi nào. Chị chỉ nhớ, hình như lần đó, chị sực tỉnh sau cơn mộng mị kéo dài.

Những cái chuông màu cam
Minh họa: Đặng Mậu Tựu

Vào mùa hè, chị thường hay gặp ác mộng, có khi tại trời nóng không tài nào ngủ được nên mới hay xảy ra tình trạng trên. Hễ cứ trằn trọc, mãi tới khi chìm sâu vào giấc ngủ rồi thì y như rằng những cơn ác mộng không biết từ đâu lại tới quấy quả giấc ngủ vốn lẽ bình yên của chị. Có khi chị sực tỉnh giấc giữa đêm khuya, trong căn phòng nhỏ, đồ đạc chẳng có gì nhiều, đôi khi sắp xếp chẳng theo một trật tự nào cả. Khi ấy, chị có cảm giác như mình vừa tỉnh giấc ở một nơi xa lạ, không phải căn phòng của chị, mất một lúc sau chị mới trấn tĩnh lại được. Chị hít thở thật sâu, như mẹ đã từng dặn dò hồi còn nhỏ.

Chị nhớ, lần đó, chị đã nhìn thấy những cái chuông nho nhỏ màu vàng cam đó. Những cái chuông trở nên sáng chói giữa màn đêm tăm tối, trên vỉa hè, dưới khu phố hẹp ẩm ướt và bẩn thỉu, khi tất cả mọi vật xung quanh chị như những hình khối trong bức tranh lập thể treo ở phòng triển lãm thành phố. Sáng chói và lạnh lẽo, ngay lập tức chị bị chúng thu hút một cách bất thường. Chị chăm chăm nhìn chúng, như thể bị một thứ ma lực mạnh mẽ. Chúng đang mê hoặc chị ư?

Anh nói, chúng là hơi thở của quỷ.

Hơi thở của quỷ, chị đã nhắc ngay tức khắc sau câu nói có phần vu vơ của anh.

Khi đó, anh còn ở nhà. Vào mỗi buổi tối, sau khi ăn cơm xong, anh và chị thường hay đi dạo loanh quanh trong phạm vi khu cư xá. Cư xá vắng vẻ, xây từ những năm 80 của thế kỷ trước. Họ đang lên một dự án xây mới rồi. Có lẽ trong tương lai, họ sẽ đập phá mọi tàn tích ở đây và xây nên những căn nhà mới mẻ, khang trang. Chị không mường tượng ra viễn cảnh đó.

Chị chỉ để ý tới tháng Một, trời xám ngắt một màu, thi thoảng còn hay có mưa phùn, ẩm lạnh, khó chịu. Hôm đó, anh bận một chiếc quần nỉ màu xám, chân đi giày thể thao của hãng Nike, bận trên mình chiếc áo len màu mận chát, còn bên ngoài khoác một chiếc áo gió màu xanh cổ vịt. Chị nhớ, chiếc áo đó chị mua tặng anh vào dịp sinh nhật năm ngoái. Chị khoác lấy tay anh, chưa bao giờ chị cảm thấy ấm áp hơn thế. Hơn nữa là cảm giác an toàn, mỗi khi ở bên anh chị luôn có cảm giác mình được che chở, bao bọc.

Chị và anh thường hay ngồi ở chiếc ghế đá đặt dưới gốc cây bằng lăng trên vỉa hè, nhìn về phía bên kia khu phố. Những cửa hiệu phát ra những thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo làm cho mùa xuân trở nên bớt lạnh giá và cô quạnh hơn. Chị có sở thích ngắm nhìn chúng.

Và rồi, dưới ánh đèn vàng vọt, phát ra từ những cửa hiệu. Theo đó những cái chuông trở nên sáng chói một cách lạ thường. Lặng lẽ và sáng chói. Hôm đó, chị đã bị những cái chuông thu hút theo một nghĩa nào đó, mà chị cũng không lý giải nổi.

“Những cây hoa chuông.” Anh nói.

Chị ngạc nhiên quay lại nhìn anh.

“Sao anh lại biết?”

Anh im lặng, chưa vội nói.

“Chúng có ở đó lâu chưa?” Chị lại hỏi anh.

Anh gật đầu thôi và quyết không nói gì.

Chị thắc mắc:

“Tại sao ngày thường đi qua đây, em không để ý tới chúng nhỉ?”

Anh nắm chặt lấy bàn tay chị, một hồi lâu mới nói:

“Có lẽ, vì đây là thời điểm chúng nở hoa. Em có nhìn thấy không, khi những chiếc lá rụng xuống, chúng sẽ nở hoa. Khi đấy, trên cây chỉ có mình hoa thôi. Chúng thật đẹp phải không?”

Chị gật đầu, như đứa trẻ, khi ấy ánh mắt chị ánh lên sự thích thú, mê mẩn. Hệt như cảm giác lần đầu tiên được ba mẹ đưa đi xem biểu diễn tạp kỹ, biểu diễn chạy mô tô trên tường, hay xem người ta dùng miệng thổi lửa, bịt mắt phóng dao lên ván…

“Và… hơi thở của quỷ.”

Anh nói, chúng là hơi thở của quỷ. Đúng hơn, anh nhấn mạnh.

Chị nhắc lại, ánh mắt không khỏi ngạc nhiên. Khi ấy, anh bình tĩnh tới lạ thường. Lúc nào anh cũng thế; ở với anh gần chục năm trời, chưa bao giờ chị thấy anh không điềm tĩnh cả, trong mọi tình huống, bất cứ khi nào. Anh dùng hai bàn tay nắm lấy tay trái của chị, chặt hơn.

Anh không vội nói, chẳng có gì phải vội. Ngày hẵng còn dài. Đêm hẵng còn dài và mùa hè vẫn chưa đến.

“Cũng có thể chỉ là những tin đồn thôi, ngày trước lúc còn ở nhà. Người trong làng thường đồn về một loại thuốc gây mê khiến người ta mụ mị, gây nên những ảo giác... Phường trộm cắp, thôi miên thường dùng chiêu này để lừa lọc mọi người. Và mọi thứ cũng đều bắt nguồn từ loại hoa mà chúng ta vừa thấy. Có khá nhiều bài báo nói về chuyện này, nhưng mỗi nơi một kiểu, chẳng biết đâu mà lần. Ngày đó, người trong làng luôn tránh xa loại hoa này, hệt như cảm giác chúng mang trong mình linh hồn của quỷ dữ vậy...”.

Anh thở dài. Chị thì im lặng một hồi lâu. Mùa đông phố xá không vắng vẻ hơn mấy, dòng người vẫn tấp nập qua lại. Phía bên kia đường, hàng quán được bày ra, tiếng cười nói rôm rả, lẫn vào trong màn đêm đen kịt phía trên đầu. Chị suy nghĩ mông lung.

“Thật kỳ lạ!” Chị buột miệng nói.

“Mình về thôi.” Anh nói.

Hôm đó, anh và chị về sớm hơn thường lệ. Anh thường có thói quen đi tắm trước khi đi ngủ. Anh nói, do công việc. Công việc khiến anh mệt mỏi, vì mải suy nghĩ nhiều. Chỉ có tắm mới giúp anh thư giãn hơn mà thôi. Chị nói, bật nước nóng cho anh. Anh không nói gì, chỉ đi vào buồng ngủ và chuẩn bị quần áo.

Khi ấy, chị quay lại bên chiếc ghế sofa. Chị đợi anh, luôn là thế, không bao giờ chị đi ngủ trước. Chị ngả người xuống ghế sofa. Chị định bụng sẽ đọc một chút gì đó. Chị với tay lên kệ, nhìn tựa sách. Ngàn cánh hạc - một trong những tác phẩm mà chị ưa thích nhất của Yasunari Kawabata. Chị đọc đi đọc lại trên dưới vài chục lần mà không biết chán. Lần nào cũng thế, như một thói quen thôi.

Nhưng chẳng hiểu sao khi ấy, chị không tài nào tập trung nổi vào những trang sách ố vàng dưới ánh đèn bàn. Chị không thích để đèn sáng trưng vào ban tối. Anh cũng vậy.

Lát sau, chị bỏ cuốn sách đang lật dở qua một bên. Chị đang nghĩ, và chị biết chắc về điều mình đang nghĩ. Dòng suy nghĩ dâng lên, lặng lẽ như mặt nước. Dâng cao tự lúc nào chẳng hay, khiến cho chị chìm đắm trong mọi thứ. Những cái chuông, tỏa sáng lặng lẽ trong màn đêm thăm thẳm, tăm tối...

Chị tưởng tượng trên con phố vắng lặng, thi thoảng có vài cơn gió nhẹ thoảng qua, nhưng những cái chuông vẫn tỏa sáng một cách lặng lẽ trong màn đêm. Sáng chói và lặng lẽ. Chị nhắc đi nhắc lại những từ này, rất nhiều lần, trong một ngày, trong đầu mình… như một nỗi ám ảnh bám riết lấy tâm trí, không thôi.

Vào một dạo, chị nói với anh rằng, giá như ở ban công, có những cái chuông đó thì chị có thể ngắm chúng mỗi ngày. Từ thân cây phình to như chiếc lục bình, những cành uốn lượn mọc lên như cánh tay của người vũ nữ Ấn Độ. Rồi từ những ngón tay, những cái chuông mọc ra, rủ xuống và tỏa sáng lấp lánh.

Dạo đó, chị đang mang bầu. Công việc cũng không nhiều nhặn gì. Chị chỉ viết, suốt ngày cắm mặt vào máy tính xách tay, những dòng chữ ẩn hiện. Thi thoảng chị nhìn ra ban công và tưởng tượng rằng, sẽ ra sao nếu như có những cái chuông ở đó.

Rồi chị nói với anh. Anh ậm ừ. Anh bảo, ban công nhà mình bé, cũng không có diện tích để đặt một chậu hoa chuông lớn như vậy. Vả lại ban công đã dùng để nhiều những chậu hoa khác. Những chậu hoa nho nhỏ mà chị thu thập về sau một hội chợ triển lãm cây cảnh trong thành phố đợt trước.

Chị bảo, dọn đi là được mà. Anh nói, để anh tính. Bẵng đi một thời gian, anh không nhắc tới chuyện đó nữa. Có lẽ, anh không thích thật. Chị nghĩ thế. Sống cùng anh gần chục năm trời, đôi khi chị cũng không hiểu hết anh. Không phải ai cũng có thể hiểu được cặn kẽ thế giới của riêng nhau, dù đã sống hay sẻ chia, ngót gần chục năm trời. Chị nghĩ, chỉ ít nhiều vậy thôi.

Cũng dạo đó, chị viết nhiều hơn so với thường lệ. Công việc của chị là viết. Là sở thích của chị. Chị bắt đầu viết từ năm học cấp 3, như một thói quen thôi, như đánh răng hằng ngày vậy. Chị đã từng nói với anh như thế, nhưng anh chỉ cười. Anh cũng không cấm cản gì chị, dù anh không nói anh ủng hộ chị việc viết, nhưng ít ra anh cũng không phàn nàn gì về việc đó.

Chị viết nhiều hơn thường lệ. Có khi anh ngủ rồi, thì chị vẫn ngồi viết, tới hai, ba giờ sáng. Anh phàn nàn, chị đang mang bầu nên giữ gìn sức khỏe. Chị cười nói, chị biết rồi. Anh không nói gì nữa chỉ chìm sâu vào trong giấc ngủ. Có hôm, chị ngủ gục trên bàn viết. Sáng ra, anh thấy vậy, nhưng cũng không đánh thức chị.

Sự việc đó kéo dài hơn tháng trời...

Anh nói, cần đưa chị đi khám. Chị đồng ý, gặp bác sĩ. Chị cũng không nói gì, chỉ ngồi nghe. Bác sĩ bảo anh, chỉ là một dạng trầm cảm nhẹ đối với phụ nữ đang trong thời kỳ thai sản, không lo gì, chỉ cần nghỉ ngơi đều đặn đúng giờ thôi. Từ hôm đó, chị cũng không viết thêm gì nữa.

*

Bốn bức tường, giờ trống trơn. Chị bỏ những khung ảnh xuống đóng chúng vào trong chiếc hộp. Chị lặng lẽ, ngồi quan sát một lượt quanh căn phòng nhỏ, giờ đã bớt thân thuộc đi phần nào. Quyết định chuyển đi khi này, chị không biết là mình có quyết định sáng suốt không nữa. Vài ngày nữa thôi, chị phải rời đi rồi...

Những cơn mộng mị, đánh thức chị giữa đêm khuya. Chị ngồi dậy, giữ mãi một tư thế, chẳng biết phải làm gì khi đó, ngủ cũng không ngủ được. Chỉ nghĩ đến anh thôi... Giá như!

Lần đó, đứa bé không giữ được, dẫu bác sĩ bảo không có vấn đề gì, nhưng chẳng hiểu sao mọi thứ lại đột ngột chấm dứt như thế. Hoặc có thể, khi chị phát hiện ra, đúng hơn là vô tình phát hiện ra việc anh có người khác. Họ đã lén lút cả mấy tháng nay rồi.

Chị nhớ chiều hôm đó, lúc bước xuống cầu thang. Chị chợt cảm thấy, chân mình nặng như chì. Mọi thứ như đang sụp xuống dưới chân chị. Như bị hút tuột vào một đường hầm tăm tối hay một cái hố đen. Chị thấy phần dưới bụng đau nhói một cái... rồi tự dưng nước mắt chị cứ thế trào ra, mờ nhòa, chẳng nhìn thấy trời đất gì cả.

Lúc tỉnh dậy, chị chỉ thấy một màu trắng tinh, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng ngay vào mũi khiến chị thấy khó chịu vô cùng. Chị sờ lên bụng mình, một cảm giác khác lạ như thể chị vừa mất đi một phần nào đó trên cơ thể. Đúng là chị vừa mới mất một phần trên cơ thể. Cảm giác đó khiến chị không biết miêu tả như thế nào, viết ra sao nữa.

Chị khóc mất mấy ngày, anh chỉ biết an ủi chị, rồi nhìn chị, rồi thở dài, rồi đi ra. Gương mặt thì buồn rười rượi. Anh giữ cảm giác đó cho tới ngày anh rời đi, thật xa!

Từ lần đó, anh chẳng nói năng gì nhiều, nhưng chị biết, những hôm về muộn, những lần say, không đi làm, không tắm táp gì trước khi đi ngủ nữa. Khi đó chị nghĩ, giá như…!

Trước hôm anh rời đi, anh với chị đi dạo trong khu phố. Ngồi bên ghế đá nhìn sang phía bên đường, chỗ quảng trường ở công viên, lũ trẻ con đang chơi trượt patin, có một đứa ngã, rồi khóc toáng lên.

Im lặng một hồi lâu thì chị mới nói: “Những cái chuông đâu rồi?”

Anh trả lời: “Nghe đâu, người ta chuẩn bị sửa sang lại khu phố để chuẩn bị cho dịp kỷ niệm ngày thành lập thành phố, nên những chậu cây cũ đều được thay thế hết cả rồi.”

“Vậy còn những cái chuông không?” Chị hỏi anh.

Anh lắc đầu.

“Anh sẽ đi tới đâu?” Chị nói.

“Công ty mở thêm chi nhánh vào trong Nam, anh nghĩ sẽ vào đó một thời gian. Anh nghĩ...”. Anh ngập ngừng không nói nên lời, rồi anh không kể nữa, cứ để cho câu chuyện trôi vào quên lãng. Vậy đi!

“Em hiểu, ai cũng cần thời gian mà. Cả anh, cả em, đều cần thời gian.”

Chị cũng quyết định giấu tiệt chuyện anh ngoại tình, chẳng hiểu sao chị không cáu giận. Chị hết yêu anh rồi ư? Chị không biết, chỉ thấy lòng mình trống trải như mặt biển dưới ánh trăng bàng bạc, mà mỗi đêm rằm mẹ thường dắt chị đi dạo. Họ lắng nghe những con sóng, khi ấy, mọi thứ thật bình yên, khác xa so với bây giờ.

“Hơi thở của quỷ” chỉ là phần tối nằm trong những cái chuông, bên trong những cái chuông đó ai biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ, còn nhiều chuyện kinh khủng nữa không biết chừng. Chị trộm nghĩ.

Cuối cùng trước khi rời đi hẳn, anh nói thêm, chúng còn mang tính kiên định nữa. Đó mới là phần đáng quý nhất trong câu chuyện này. Chính là sự kiên định.

Tháng Tám, trời mưa triền miên. Chị thích nhìn mưa từ những ô cửa kính trong suốt từ phòng làm việc của mình. Khi ấy, chị nghĩ mình nên bắt đầu trở lại công việc viết trước đây. Chị không chắc rằng, mình có thể đắm chìm trong những dòng chữ như trước kia chăng. Ở một mức độ khác, chị nghĩ, chắc là được.

Chị rà tay trên mặt kính lạnh ngắt để cảm nhận. Cảm nhận nỗi đau âm ỉ đang lan ra khắp cơ thể mình.

Ngày trước chị và anh cũng rất thích ngắm mưa, từ ban công. Anh vòng tay ôm lấy eo của chị, chưa bao giờ chị cảm thấy an tâm như thế. Chưa bao giờ chị cảm thấy ấm áp như thế.

Chị rời phòng làm việc, chiều tan tầm, xe cộ qua lại như mắc cửi. Chị quyết định cuốc bộ về nhà, quãng đường không xa mấy, lúc còn là sinh viên chị đã từng băng qua bao nhiêu con đường rồi.

Chị trở lại với căn phòng, bốn bức tường trống trơn, chỉ còn những chiếc hộp, chị chẳng thèm bật đèn, thứ ánh sáng nhờ nhờ từ những chiếc đèn cao áp dưới khoảng sân khu cư xá. Chị rót cho mình một cốc nước lạnh, chị đứng bên hành lang, nghĩ về cái ôm từ phía sau của anh. Có lẽ, giờ này, ở một căn nhà khác, một khu phố khác, một thành phố khác, anh đang làm việc, ngồi nhậu bên bạn bè, chuẩn bị bữa ăn tối, hay đọc một cái gì đó.

Chị không ngừng tưởng tượng, những suy nghĩ đó khiến chị thấy khó thở. Chị uống thêm ngụm nước, nhắm mắt thật chặt, khi ấy, như màn nước, nỗi buồn cứ lặng lẽ dâng lên.

Khi mở mắt ra, chị thấy, mình như đang đứng ở một không gian khác, không hẳn là xa lạ. Chị đứng đó, trên vỉa hè, nhìn sang phía bên kia đường. Đường phố chẳng có ai qua lại, nhưng những cửa hiệu vẫn sáng đèn. Ánh sáng từ những cửa hiệu hắt ra từng vạt sáng lung linh, huyền ảo.

Khi đó, những cái chuông vẫn sáng chói như thường lệ. Kiêu hãnh đứng đó. Như đợi chờ…

N.N
(TCSH59SDB/12-2025)

 

 

Các bài đã đăng
Vệt bùn sau lũ (19/12/2025)
Tiếng chim (05/12/2025)
Chim bay về tổ (25/11/2025)
Nắng mặn (05/11/2025)