Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 05-16
15:01 | 31/05/2016

Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

Thơ Sông Hương 05-16

NGUYỄN THIỀN NGHI

Phượng

Không bắt kịp em trong màu phố
Tôi như con chim lạc tiếng hót trên ngực đời xanh biếc
Trên nụ cười ngúng nguẩy thơm mùi trăng non
Mãi xa mãi gần
Của dòng thời gian sưởi nuôi nụ cười phượng


Mỗi con đường tôi qua nỗi nhớ ẩn hình trăng
Dáng em trắng tựa lời tỏ tình của loài thực vật
Nơi thương nhớ tạo hình lời thề bằng giọt sương
Nơi những nụ hôn kết thành ánh sáng
Nơi những con đường dát bóng giấc mơ


Không bắt gặp em giữa dòng người xanh ngắt nụ vui
Tôi thả hồn trôi trong tiếng thầm thì của phượng
Và gắn lòng vào những phút tình si
Nơi đường phượng bay có thay từng chiếc lá
Ngọn cuối cùng
Cũng chở nhớ người thôi


Mùa thu trở về quyện dính lời mây
Xanh xao tay ai con nắng trở mình
Chim treo áo chiều
Giữa hàng phượng lót tình mùa mới
Tôi con nhện nằm rối lưới sâu giăng




NGUYỄN THỐNG NHẤT

Phải lòng Sapa

Đã phải lòng
Những Cát Cát, Lao Chải, Tả Van
Những Mông Đen, Dao Đỏ, Dáy, Tày
Những váy hoa bên xanh sườn núi
Những mũ đỏ bên vàng bậc thang


Đã phải lòng mây
Phải lòng gió hoang đàng
Lên bốn lăm độ, xuống mịt mù sương lối
Những phiên chợ người không cần vội
Anh áo đen dao quắm say vùi
Mỗi ngày đường là một cuộc vui
Trâu gác bếp, lợn cắp nách sảng khoái


Đã phải lòng Táo mèo, Sán lùng, Sâu chít
Chiều không em đành mắt đỏ mặt hồng
Khèn dập dìu vờn bóng bên song
Tình ra chợ mà không buôn bán


Đã phải lòng
Những bà mẹ địu con leo dốc
Váy xòe hoa, tay xe chỉ nuột nà
Cười kiểu Mông góc phố Sapa
Chiều về bản qua đèo búi tóc


Đã phải lòng cà phê quán dốc
Khuấy cho đều một cốc đầy mây
Ngày Sapa không rượu mà say
Cũng đã kịp thề non hẹn biển


Đã phải lòng như ong nhớ mật
Như cơm lam nhớ gói muối vừng
Như rượu ngô nhớ mùi thắng cố
Xuống đỉnh trời nhớ cả màu sương.




HOÀNG THỤY ANH

Lửa

mọc đôi cánh
luồn mướt từng sợi tóc
thả men màu núm trăng
du hành mùa đáy đêm




TRIỆU NGUYÊN PHONG

Bụi cỏ thiên đường

Nằm đếm bước chiều rơi
Ngang mùa trời trở gió
Đôi mắt buồn khe cửa
Thả hồn ngọn bấc bay


Ngày bỏ ngày chơi vơi
Chân chiều bên bờ vắng
Sợi tơ trời buộc nắng
Ngùi ngùi giọt sương sa


Hương ngày cũ chưa xa
Nghe đời nơm nớp gió
Mưa về qua phố cổ
Ướt bụi cỏ thiên đường.




ĐẶNG VĂN SỬ

Sóng

Vỗ
hồi
bọt kiếp nhân sinh
trộn
tan
thân cát
dúm hình… phù sa
có không: hình, sắc, sát-na?
sự vay trả
cõi phù hoa
dã tràng…


Gió

Gió đơm bờ hoa dại
quất vào lòng rét nhau
ru triền thương lời khảm
hát nỗi niềm trầu cau…


Gió chành chòng thuyền nhớ
đưa trăng về rất khuya
người hôn người tóc duỗi
hương vương tận bây giờ…


Gió đáp lời núi gọi
xao động lòng biển khơi…


Từ tay vốc vào gió
biết đã rơi…
quạt tình.




NGÔ MINH

Hà Nội hương
             Tặng Lan Hương

Hà Nội mùa này… ngẩn ngơ câu hát
Huệ Hương thơm ngất ngưởng phố chiều
tóc như bão cuốn anh vào cõi khát
nghìn năm ơi, ngời ngợi thế này sao!


em thì thầm em nói cười thảng thốt
em gọi tên cho anh biết có mình
trái tim anh bao năm ngừng đập
bỗng chiều nay hồi hộp tái sinh


ta dìu nhau đêm Tây Hồ gió
Hà Nội mùa này đầy chật chỗ yêu
nào cạn chén sương đêm trắng quá
anh ngụp chìm trong suối rong rêu


anh nép vào dậy thì Hà Nội
nghe tim mình trống hội mùa say
em biết không, chỉ thế thôi cũng đủ
Huệ Hương anh Hà Nội mùa này…




NGUYÊN HÀO

Trước em

Anh phất cọ vào không gian
khuấy lên những gam màu siêu thực
Nét vẽ như nhảy xổ ra khỏi tranh
Ý tưởng bị khúc xạ
như tia sáng
lọt vào hố đen



Tháp Pisa

kết một khối tròn
ngại cắm sâu - đau mình đất
năng lượng tâm cân bằng trọng lực
chưa nhờ ai ghé sức
bóng đổ mòn thời gian


Trước tầm nhìn du khách
ngạo nghễ
Pisa
chỉ là nhún vai
nghiêng mình.



(TCSH327/05-2016)






 

Các bài mới
Các bài đã đăng