Nhịp sống thơ
Trang thơ Nguyễn Thị Anh Đào
09:04 | 21/03/2017

NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Trang thơ Nguyễn Thị Anh Đào
Minh họa: Nhím

Vị mặn cuối ngày

còn chút ngày rơi xuống bàn tay
hoa cỏ may ghim đầy áo mỏng
mùa đông kéo những chiếc lá lìa cành về đất
bay bay ngọn cỏ lau bên triền sông muốt trắng


ngày sót lại gì cho đêm chuốc những cơn say vào góc tối
những chú muỗi vờn trong đêm
loáng nhoáng ánh đèn đường
người đi sương vẫn thản nhiên đứng đợi


12 giờ cho một cuộc hành trình đích đến mù khơi
những cánh buồm
nâu màu mắt đợi
người đàn bà vợ thủy thủ
cột buồm treo hai chữ đợi chờ


ngày hiến tặng cho đêm nỗi nồng nàn
bỏ quên lời thú tội
ở góc quán nghèo bên kia sông
đêm của hai người đàn bà không chồng không con chờ ngày mai tận thế
một ánh sao rơi cắt chéo vết trăng rằm…



Mẹ biển

Người bay lên giữa bầu trời
Và lặng yên trở về lòng mẹ biển
Sóng đã không chạm mạn thuyền
Sóng lấp những vành khăn.


Những cánh chim bay miệt mài trời xanh
Soi ước vọng hòa bình khát cháy
Thương đôi mắt con thơ
Chập chờn giấc mơ gọi bố.


Việt Nam
Những ngày không bình yên
Biển đã bao lần bão tố
Biển đã bao lần cách trở
Cánh sóng dữ dằn ngoặm mặt đất nâu.


Cho em hóa cánh hải âu
Khi tro cốt các anh rải đều xuống Hoàng Sa - Trường Sa
Dòng máu chảy dài huyết mạch
Nơi những cánh chim bay không mỏi
Trên vùng trời đất mẹ yêu thương.


Biển chiều nay trả các anh về đất nâu
Có bạc đầu ngàn năm sóng khóc?
Trên những hành trình hôm nay
Đồng đội các anh vẫn ngày đêm tiếp bước
Giữ bình yên bầu trời.


Hòa bình hóa nỗi đau không chỉ của người vợ, người mẹ và những đứa con
Hòa bình đổi lấy hòa bình bằng những tâm hồn thanh khiết trẻ
Những người lính đã bình yên nằm lại
Mẹ biển
Có thấu lòng mẹ đất những tháng năm?


Trôi trong kiếp luân hồi
Sống - chết một lần vĩnh cửu
Xin nụ cười vãn miên bầu trời diệu vợi
Những cánh hải âu bay miệt bầu trời.


(TCSH337/03-2017)





 

Các bài đã đăng
ViLi Ở Giverny(*) (17/03/2017)
Thơ Xuân 2017 (27/01/2017)