Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 03-17
08:54 | 30/03/2017

Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột

Thơ Sông Hương 03-17

PHAN LỆ DUNG

Chờ...

Cuộc tình đã đi qua
như chiều nay mọi thứ đều xa lạ
con chim quyên hát xẩm bên vườn
lời ca loay hoay lập lại những điều không trọn vẹn
mưa luẩn quẩn cuối ngày


Ta, người đàn bà
ủ rũ như hoa mận héo
giấc mơ hoàng hôn vội vã đi qua
để lại nỗi buồn rách rưới
tháng chín
ngủ trong khu vườn nhỏ
nhấp nhô vài chiếc lá vàng lác đác trên cỏ xanh
chiều
thả tiếng chuông thoảng qua phố buồn
ngày dài quá đỗi
so với ánh mắt người thiếu phụ buổi chiều vắng vẻ
có tiếng hát từ quán cà phê bên sông vọng lại
than vãn mối tình đã mất
có cơn gió mỏng manh thổi qua cửa phòng khe khẽ
ai đó ngậm ngùi ngoài kia


Tình như nắng mùa thu đi qua cánh đồng gió ủ
lao xao
qua những mái nhà lắc lư tiếng trẻ
khi buổi chiều tới
lịm tắt sau lũy tre
ôi, có bến bờ nào vui
cho ta neo mắt ngày vàng lên cửa sổ
chờ nắng thu trở lại
vớt cuộc tình cuối sông.




NGUYỄN HỚI THỌ

Biển không ngủ

Hình như biển không ngủ
Đêm nay tôi chứng thực cho mình
Biển cồn cào tôi, sóng thức
Ai có thể ru biển?
Những con còng ngơ ngác hỏi nhau.


Nhiều người biết biển sâu
nhưng mấy ai biết biển khát
Chỉ có cát và sóng hát
những hợp âm phi thường.


Đêm Lăng Cô gối đầu lên sóng biển
Thèm một bàn tay mẹ
Gió cứ rì rào trên lá cây
Cười với bài thơ tình của biển.


Rõ ràng là biển không ngủ
Bọt sóng trắng trong giấc mơ xưa
Mối tình anh lính biển
Em ở đâu và em là ai?


Tôi người con sinh ra cạnh biển
Đã thấy những cơn bão kinh hồn
Đã hiểu những giận hờn đất nước
Và những lần cha khóc.


Đêm Lăng Cô muốn có lời ru biển
Nhưng thực tình biển lại ru tôi
Và em nữa xa xôi nào khác
Tin vào tôi biển không ngủ bao giờ.
                       
Lăng Cô đêm 23/12/2016



MAI VĂN HOAN

Nhạc Trịnh

Người con gái đi dưới hàng long não
Đã hóa thành cánh vạc xa xôi
Đôi vai ấy vẫn “gầy guộc nhỏ”
Bóng hoàng hôn bảng lảng cuối chân trời


Người con gái đi dưới hàng long não
Hóa mưa rơi trên tháp cổ thánh đường
Mưa vẫn rơi mà người đâu có thấy
Chim di cư thành nỗi nhớ tha hương


Người con gái đi dưới hàng long não
Đã hóa thành một áng mây trôi
Từng sợi tóc bay bay theo chiều gió
Trên nền xanh như bản nhạc không lời…




NGUYỄN THỊ HẢI

Dãy nhà

Một dãy nhà liền kề thâm thấp
Những cánh cửa sát lề đường
Khép kín
Không một bóng người
Dãy nhà thầm lặng tỏa bóng râm
Bóng râm thật mịn
Vạch một luồng thẳng tắp
Giữa lòng đường
Ước làm con thằn lằn đu mình ngoài cánh cửa
Hay làm con mèo ngủ gục cạnh chậu hoa
Để hòa vào bóng râm làm một




TRẦN XUÂN AN

Quãng tuổi hai mươi

băng qua một quãng đường mưa
về bên phố nắng đang trưa, dịu dàng
ngồi nghe ai hát mênh mang
hồn tôi mưa xuống, trốn sang hồn nào!


thôi, dầm mưa nốt, có sao
về nhà hong nắng, gió chao giấy này
một trang mưa nắng trong tay
kề bên trang bão trang mây - một người


một tôi trăm khóc nghìn cười
chặng mưa, đỗi nắng, phơi tươi, úa bày
ta trốn ta làm chi đây
tình sâu cứ viết cho dày tình thơ


tiết trời, ai hát, bâng quơ
đi đâu, tôi cũng đứng chờ gặp tôi
thì đành đối diện mình thôi
ảo mười bảy, quãng hai mươi, tuổi tình!




HUY UYÊN

Di chúc viết ở Mỹ

Tôi đi tìm em khắp phố
Vương vấn đâu đây bóng hình
Bên đường Sunflowers chở gió
Costa Mesa lặng thinh.


Ngờ em xe ngựa đi qua
Gió bay ngang từng sợi tóc
Thôi đâu đây, mái nhà
Một mình em buồn ngồi khóc.


Buổi chiều công viên đầy nắng
Thoáng chút hơi sương tràn về
Ta trọn cả đời xa vắng
Em giờ tôi gọi có nghe?


Ngôi nhà lặng im trong làng
Ẩn nấp tình ai hơi thở
Mái ngói đỏ che đổ nghiêng
Có dấu tim ai trong đó.


Ngày tháng chôn sầu ký ức
Có lẽ giờ em đang buồn
Mấy mươi năm đời phiêu bạt
Quay về một con số không.


Đã nhiều lần tôi dặn lòng
Treo ngang nỗi sầu quên hết
Đợi mưa về làm đám tang
Tôi, Cali. và nỗi chết.




TRẦN QUỐC TOÀN

Hiện tồn

Nơi chưa có mặt trời trên trái đất này
Ẩm ướt
Những dòng nước quánh đặc cuộn vào nhau
Chảy khối trắng
Căng
Bên mép ngày tàn
Những chú sâu đo gang.
Giăng tơ
Nhện
Móc nối vi mạch
Chạm vạch
Hút cạn một cơ thể ấu trùng.
Em nằm bên cạnh một chiếc gối
Nỗi đau lột xác
Tôi biến thành đứa trẻ. Sơ sinh.
Có lẽ tôi sẽ lấy chồng cho em.
Kiếp luân hồi
Bánh xe
Cỗ xe
Người kéo xe
Em. Tôi hái hoa thạch thảo làm quà.
Đặt lên cỗ xe hoa. Xe hai họ. Tôi cười trong hơi thuốc lá...
Râu tôi mọc dày
Tôi quên cách em đã dạy tôi hôn
Tôi chỉ còn một cái ngõ. Thui thủi hút thuốc.
Hiện tồn
Tồn hiện
Tôi vừa cởi bỏ nỗi đau.




LÊ VĂN LÂM

Những viên đường trong đáy mắt cà phê

Có phải mọi cuộc tình đều bắt đầu từ những tách cà phê
Hay tại mắt em nâu nên anh thường đến quán?
Khi bản sonate ban chiều theo hoàng lan rơi xuống
Ta ngước nhìn lên thăm thẳm những chân trời…


Tuổi trẻ lặng thầm như muối giữa biển khơi
Cảm ơn vì đã có nhau những ngày cô đơn nhất
Thành phố rộng, cái nắm tay bí mật
Trong thế giới triệu người là thế giới của ta…


Mình đã mơ về những hải cảng mù xa
Những chuyến đi dài, những ngã đường mới mẻ
Ngỡ có thể cùng nhau làm mọi điều không thể
Nhưng rốt cuộc thứ em cần, anh chẳng có để cho…


Như mưa mùa hè rơi chẳng biết nguyên do
Mọi cuộc tình không cần đến bất cứ gì để bắt đầu, để kết thúc
Riêng nỗi đắm say của những ngày đã mất
Còn trong mắt cà phê, vời vợi những viên đường...





LAN ANH

Nhật thực

Anh đánh thức một mặt trời trong em nóng bỏng
Một mặt trời dịu dàng khoác lên nét hồn nhiên
Một chút đam mê
Một chút ngoan hiền
Anh bỗng hóa đêm đợi chờ khao khát
Em đánh thức trong anh một vầng trăng dịu mát
Ngọt nỗi nhọc nhằn
Bát ngát cánh đồng xanh
Vàng ánh suy tư
Tỏa sắc yên lành
Đêm trăn trở
Gió gọi mây khẽ thức
Vũ trụ xôn xao một lần nhật thực
Đêm ngã vào ngày
Bóng tối mềm tan
Anh ngã vào em
Bình minh dần sáng
Dải lụa mây nhàu nát phủ chân trời
Ta đánh thức nhau...
Thầm lặng
Không lời
Nghe nhật nguyệt rã rời ngày mờ mịt
Ta đánh thức phút giây tĩnh mịch
Cho Thiên Hà một dãy đứng hờn ghen




VÕ NGỘT

Giai điệu xanh

Cánh đồng trước ngõ nhà tôi
Ban mai in cánh cò, cánh vạc
Ký ức lẫn vào năn với lác
Sao Thần Nông xa lắc xa lơ
Vắt kiệt sức - mà đời không hết khổ
Con cá con tôm chìm vào mưa gió
Tiếng vó bè cót két… kéo trăng lên


Một nắng hai sương
Cha ngả nghiêng với cánh đồng phơi ải
Áo đẫm mồ hôi
Mẹ còng lưng nắn nót từng nhánh mạ
Viết lên cánh đồng màu xanh lúa ngô
Cái màu xanh… lam lũ


Ru sớm ru chiều
Ru vàng biển lúa
Chiêm mùa trĩu hạt đơm bông
Bưng trên tay bát cơm trắng thơm mỗi bữa
Bát canh cua ngọt mát trưa hè
Mùi ngô nướng thật thà ủ lửa đêm đông


Khúc hát cánh đồng
Khúc hát cánh đồng
Vuốt lên tôi
Giai điệu xanh
Bát ngát
Chân trời.


(TCSH337/03-2017)




 

Các bài mới
Chùm thơ Kim Quý (17/10/2017)
Các bài đã đăng
ViLi Ở Giverny(*) (17/03/2017)
Thơ Xuân 2017 (27/01/2017)