Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 05-17
14:40 | 31/05/2017

Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng

Thơ Sông Hương 05-17

VĨNH NGUYÊN

Khúc hát về cây cà gai
                     Tặng Nhị

Anh
Và em
Và “Cây cà gai dại đêm mưa”
Trở thành khúc hát
Buốt nhức sống lưng anh đến tận bây giờ


Hồi chiến tranh
Anh gặp em trên đồi sỏi tím
Ánh sáng nhập nhòa úp mở bốn bề bom
Chỗ ta ngồi, đâu hay, có cây cà gai
Mưa rây lất phất rồi nặng hạt
Phút đắm say làm sao còn biết
Lưng anh ngả lên cành cà gai…


Giờ em bên kia bờ đại dương thăm thẳm
Chính tay em gỡ chiếc gai - em còn nhớ?
Gai đã gỡ mà em xa anh
Cây cà gai dại đã đành
Sao ta nỡ vô tình?


Ôi, sống lưng anh đến giờ vẫn buốt
Nên khúc hát cây cà gai cũng để hát riêng anh!




HOÀNG VŨ THUẬT

Vô thức

Tôi có một ngày không để làm gì
ngày nằm ngoài lốc lịch
không thấy ngôi nhà tôi ở
cuốn sách cầm tay


một ngày không để làm gì
ra phố tuyệt nhiên chẳng gặp ai
thiếu những vuông cửa ngày ngày thường lui tới
những bảng hiệu mùi thơm quầy bánh sinh nhật
rừng áo trắng bím tóc ríu rít sân trường


một ngày bặt tiếng xe cộ tiếng chửi bới mặc cả
một ngày quán cà phê Nghệ Sĩ im phắc khúc hát Diễm xưa
chiếc ghế em ngồi mơ hồ lá rụng
không ai đọc bản tin cuối tuần
nghe diễn giải nơi quảng trường phòng họp


một ngày trống những đám mây mất hút cánh chim
mặt trời tan vào khoảng không vô cảm
dưới chân cũng có thể là đất cũng có thể là nước
xác máu vỡ tung cuối mùa hoa
không ngả bảy ngả ba ngăn dòng người lướt tới


thử đập tay lên trán
trán tôi bức tường tảng đá tấm gỗ mục
nó không là nó
hét thật to vô ích
âm thanh vừa bật ra khỏi miệng lưỡi đã bị nuốt chửng


tôi có một ngày không để làm gì.



KHALY CHÀM

Thành phố đánh thức chúng ta

câu thơ mùa đông
nghi ngại sự già nua trong mắt những ngón tay
tội nghiệp bước chân tôi thầm trì tụng niệm khúc buồn
dõi tìm linh hồn thánh hóa đường bay của bướm
em ngồi hát ru tôi bên niềm thống khổ
giai điệu ước mơ rực rỡ trên môi cười khát vọng


thời gian mãi vĩnh hằng
ý thức về những cái chết luôn trong veo
mưu toan chui vào não trạng tượng hình nỗi sợ hãi
khi lũ hình nhân khoác áo nhung đen
chúng điên rồ nói lời truy điệu ánh sáng
quá khứ màu tro ẩn dụ tái hiện trôi qua bầu trời
mùa đông đang khép lại cánh cửa bóng tối


chúng ta ngủ mê trên khuôn mặt ban mai
tiếng rú của gió lạnh òa vỡ theo âm vực cuối cùng
nào hay những nụ hoa nở ra nhiều sắc màu ký ức
khi hương thơm ngày mới thật lộng lẫy cho sự trở về
tràn đầy trong hơi thở của từng sợi tóc
thành phố đánh thức chúng ta
hãy khai sinh tên cho nhiệt lượng tình yêu
đã bùng lên ngọn lửa gọi mùa xanh cộng hưởng




HOÀNG THU PHỐ

Thì tự do, thì đôi cánh, thì mộng lành

“Nếu ngày mai bỗng dưng nằm chết”(*)
mùa thu thì chưa về
cái bậc thềm yên nâu mầu khói thuốc
ai đi chợ khuya
mảng tường thầm thì hát
một bài hát mình chưa bao giờ nghe
về gương mặt nỗi buồn
khi cúi xuống
ngày tháng đã hôn mê


nếu ngày mai bỗng dưng nằm chết
phố đang vào hè
một bình thường như bao bình thường khác
một chút ngựa xe
có ai bảo môi hôn như cỏ
ướt những lời thề


nếu ngày mai bỗng dưng nằm chết

-------------
(*) Thơ Hoàng Nguyễn Hải Lam




LƯU XÔNG PHA

Tiếng chim

Trước ngõ tôi thường hứng tiếng chim
Trời phất phơ vòm lá
Tiếng chim khác len qua rọ nan tre dưới hiên
Âm vực rộng dài vướng víu
Như não trạng bình lặng
Bị phân ly bởi dao chùm
Chim bên trong an phận
Gởi tiếng lòng thấu cao xanh
Chim bên ngoài lên giọng
Phủ nhận sự tồn tại nhỏ bé của không gian
Chỉ đồng cảm thời gian vô tận!




NGUYỄN MINH KHIÊM

Từng con chữ bật diêm

Cầm một nỗi buồn không mọc cỏ
Vãi tuổi mình gọi mưa
Ký ức phơi những ngày đại hạn
Mấy câu thơ vục sứt miệng gầu


Cứ gặt hái nỗi niềm không chín
Quanh giấc mơ rụng trắng tiếng cười
Vãi tia nắng gọi hồn kết trái
Sợi tóc vỡ ra lạo xạo những con đường


Lăn lóc những cái tên quăng ngoài bờ dậu
Đội đêm về gõ chiêng
Làm sao bắt được đám mây ngũ sắc
Từng con chữ bật diêm.




TRƯỜNG THẮNG

Lời hồi đáp

Gió biển vi vu
Từng đợt sóng bạc đầu
Nhấp nhô
Xát bờ cát trắng


Con dã tràng còng lưng tìm nơi an trú
Kiếp nạn sóng bờ
Mái tóc em lật tung theo chiều kích
Tà áo tung bay
Chao đảo giữa khoảng trời bát ngát bao la.


Tìm đến biển
Cảm nhận sóng vỗ bờ
Mơn man yêu thương
Nhưng chẳng bao giờ nhận lời hồi đáp.


Giật mình trống vắng bừng thức
Thân xác ám tượng rã rời quay về thực tại
Gặm nhấm chán chường
Lại phải đồng hành với đời miền quen
vắng anh…


(TCSH339/05-2017)






 

Các bài mới
Về làng (31/10/2017)
Các bài đã đăng
Chong đời (19/04/2017)
Nhớ Phương Lan (03/04/2017)