Nhịp sống thơ
Trang thơ tác giả nữ
15:00 | 20/10/2017

Trần Thị Tường Vy - Châu Thu Hà - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thanh Lưu - Tạ Anh Thư

Trang thơ tác giả nữ

TRẦN THỊ TƯỜNG VY

Như một giấc mơ

Nếu có một ngày
mây trên trời trắng hơn bình thường
sự tươi hồng đi ngang cửa lớn nhà tôi
tôi ngừng gương lược chải tóc
nơi cuối trời để ru giấc mơ này


Giấc mơ đi tìm sự thật
ở trên cuộc đời quá bềnh bồng
giữa có và không
giữa mơ và thật
giữa lặng lẽ và ồn ào
giữa yêu thương và độc ác
giữa thênh thang và ngõ hẹp
giữa vân vân và vân vân


Bạn ơi bạn ở nơi đâu
đang đi đôi giày màu hồng
vừa cùng tôi mua ở cửa tiệm
trong ngày xuân mới vừa qua
đôi giày có lẽ bắt đầu đổi màu
như hai mùa sáu tháng
may thay tâm hồn bạn và tôi
vẫn chỉ xê xích chút đỉnh
trong cuộc sống quý giá ngọc ngà
tôi đi tìm vĩnh cửu
trong từng bữa ăn lấp lánh cơm gạo thơm ngon
trong từng giấc ngủ thoảng hương sao trời táp xuống
trong từng nụ cười em bé thiên thần
trong cái lưng còng cụ già đầu bạc
thế giới sắp cuốn đi theo ngọn sóng hình hài


Tôi gặp được không
hỡi người bạn tri âm
tôi không rõ được nữa
sau giấc ngủ mây trời

                Huế 18/7/2017



CHÂU THU HÀ

Lướt thướt mưa

Con đường này không đến được anh đâu
Em về đi
Chiều mưa lướt thướt


Bến cũ ngõ cũ con đường cũ
Anh như ngôi nhà rêu phong
Sương khói
Mộng mị bàn tay


Người ta dắt em vào lối ngựa hoang
Mặc sức rong chơi
Một mình khám phá


Ruộng em khô cằn gốc rạ
Đường tim anh sỏi đá
Chờ tay người lật lên


Mà sao anh không quên em
Chiều mưa lướt thướt...




HOÀNG THỤY ANH

Ý nghĩ bất chợt không đến từ môi đêm môi mưa

những cơn mưa ăn đêm từ hôm qua đến hôm nay
vẫn chưa hết một phần hai khẩu phần nước mắt
ngả về em
ngả về anh
bầu muối vắt mãi vẫn căng đầy




NGUYỄN THANH LƯU

Cánh đồng chiều

Một buổi chiều kì quặc
Tôi đi như mộng du về phía cánh đồng
Chân trần tôi bước
Về phía hư không
Nhói dưới chân tôi
Những đám lá trinh nữ trơ trơ không còn biết khép
Cây trinh nữ
Mắt lá mở tái tê
Nhớ thủa còn xấu hổ
Gại vào thịt da tôi một nỗi gì như mất mát
Tâm hồn tôi nhột nhạt buồn thương...


Dừng chân ngó quanh quất bốn phương
Chẳng thấy gì ngoài màu trời xanh ái ngại
Mặt trời lặn mất tăm
Bỏ mặc tôi giữa đồng chiều vắng ngắt
Tôi đứng im
Nhắm mắt
Thay mặt cây trinh nữ
Khóc nghẹn ngào!





TẠ ANH THƯ

Những ô cửa

Có trăm ngàn ô cửa
Mở ra khép lại mỗi ngày trong thành phố
Như trăm ngàn câu hỏi
Giấu trong những chiếc hộp lạ lùng.


Cánh cửa này mở ra chiếc hộp tươi xinh
Đèn đuốc tiệc bàn lộng lẫy
Những bọt rượu tuôn tràn như thác
Say sưa tiếng nói cười.


Cánh cửa kia mở ra…
Gió lùa qua những mảnh giấy dán tường đã bạc
Người đàn bà trong căn phòng trống
Cặm cụi khâu chiếc áo sờn.


Cánh cửa nọ mở ra chiếc hộp mùi son
Đôi uyên ương vừa cưới
Căn phòng trắng sáng
Nồng nhiệt những vòng tay


Những cánh cửa mở ra khép lại
Như mặt trời lên cao rồi lặn xuống
Gió vẫn thổi trên dòng người cuồn cuộn
Hiện ra rồi mất hút trên đường…


(TCSH344/10-2017)




 

Các bài mới
Về làng (31/10/2017)
Các bài đã đăng
Chùm thơ Kim Quý (17/10/2017)