Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 04-18
10:35 | 30/04/2018

Trần Thu Hà - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Đặng Văn Sử - Trần Đức Tín - Trần Thanh Thoa

Thơ Sông Hương 04-18
Tác phẩm "Chiều Mai Hịch" (Sơn dầu 2018) của HS Đặng Tiến

TRẦN THU HÀ

Mùa hoa dại

Ngày cha kéo lưới vớt bình minh tóc em còn để chỏm
Lời mẹ miết vào em đốt giá lạnh sương mù
Cánh đồng em đam mê đuổi bắt ngày no gió
Em nưng nức xanh.


Chiến tranh!
Tiếng roi quất vào khuôn mặt em bụm lại.
Chiến tranh nói gì? khi đạn bom trút xuống
Chiến tranh nói gì? khi Trường Sơn phừng phừng lửa cháy
Khi măng rừng củ rừng thay cơm
Khi trận sốt rét rừng trọc tóc


Chiến tranh nói gì? Ngày em vác cả mùa xuân ra trận.
Những đôi chân không ngủ khoác vị mặn thời gian
Ngày qua đi nói gì? Tuổi xuân em sưng tấy...
Chiến tranh - tuổi xuân - bóp mềm sự thật.


Em ơi - em ơi sao như điện giật
Chị ngân lên như giây đàn sắp đứt
Chị nhớ loài hoa dại trổ hoa... đã mấy mùa
Em ơi chị đang trổ hoa ngây ngất
Em ơi sao như điện giật, hai cơ thể sống rung chuông hòa quyện lấy nhau


Chiến tranh - chiến tranh nói gì?
Khi mẹ tìm con dồn mây thành áp thấp
Khi bàn tay bóp mềm sự thật
Ném vào nhau đốm than đỏ cuối cùng


Chiến tranh nói gì? khi tóc thề chấm vai vào hạ
Khi mùa của những con tim khát khao quyền được sống như cánh diều vàng bên cơn khát thủy tinh.
Em mơ mùa dâng xanh, ngày dâng cốm
Chiến tranh không thể xé rách được bóng em trên vách nắng
Khi em nhớ về mùa hoa dại trổ hoa...




NGUYỄN THIỀN NGHI

Cửa biển Vinh Hiền

Lên chưa lạy Phật
Chấp không thoát
Đầu tay vẽ đường cong
Ngón nào cũng chất đầy cầu vọng
Ngón của tâm chờ
Lặn nơi đâu


Nhớ xưa thiền sư chở đạo đến
Chỉ hỏi tâm
Chẳng hỏi quê
Gót người đổi đất rời xa bến
Quê ở nơi này
Thân về đâu


Trở về ngồi bên bờ biển vắng
Vàng con mắt ngó phía bên kia
Tôi không thấy bờ thấy bến
Chỉ thấy bóng mình
Sóng triều dâng.




TRẦN VĂN LIÊM

Đối thoại với cánh đồng

Ngày không chịu tới
Bỏ đêm lừng khừng gió khơi
Cơn giông ậm ực giục môi thóc ngậm sữa
Cho oằn oại thân lúa đầu thu
Nông phu bấm đốt tay
Thấp thỏm đợi ngày gặt hái


Phía rất gần đầu bờ
Từng cột mốc màu đỏ ầm ập găm lên mặt cánh đồng làng
Bờ thửa run chân dật dờ khép lại
Nỗi lo âu vắt ngang dòng kênh kệ khát khô
Buông tuồng cọng cỏ quàng quờ níu nhau...


Hết vụ này chim én rồi thôi bay
Tiếng cúc cù cu xa vắng
Lũ rô trê gặm nhấm bóng đêm dưới lạch cống tù
Sóng lúa chập chờn trong mơ
Mùa vàng thóc thơ lùi về dĩ vãng
Cái sân phơi sẽ mọc đầy rêu rụa
Đêm đêm trượt dài tiếng ếch nhái lênh đênh...


Mỗi khi hoàng hôn buông xuống
Nông phu lại ra đồng
Gặt
Bóng đêm.




ĐẶNG VĂN SỬ

Hỏi cuội

Tôi về hỏi cuội
thời gian
lặng im
cuội đứng xếp hàng uy nghiêm
đã không tuổi
gì có tên?
ngưỡng lên mà hỏi trên chùa Thúy Vân


Vết tích bom đạn bao lần
mài mòn với sóng
vũ vần… tư duy
nhiêu lần neo nhổ, thuyền đi
một thời Âm Phủ rầm rì bán - mua
chợ đời mất - được, hơn - thua
vòng xoay nhân thế nắng - mưa… cuộc bồng.


Tôi về
hỏi cuội
lời không
mênh mông oai mộng trắng đầm Cầu Hai
chỗ ngồi thiếu bóng hình ai
mạch thiên di
cánh sải dài… cuội đau.




TRẦN ĐỨC TÍN

Gục khóc yêu thương

Có những cuộc hành trình con không dám nói với mẹ
Mi mắt mẹ buồn như mảnh vỡ giọt sương
Có những con đường chẳng thể nhớ nổi tên
Nghe vang vọng chân đau hay đá sỏi
Chiếc áo cũ úa màu nhàu nát
Cái võng cuối trời ùa nỗi nhớ mông mênh


Tôi ly hương trong lòng như quán vắng,
Mái trọ nghèo in đậm vết rong rêu
Ra đi, ra đi không hẹn như người hẹn
Sao chiều bồn chồn đến tím biếc Hậu Giang
Mưa nhạt nhòa, mưa cũng đi hoang
Ra đi ra đi rưới đau buốt lên từng nền đất lạnh
Để lúc trở về gục khóc những yêu thương.




TRẦN THANH THOA

Nỗi buồn

Nỗi buồn mọc cánh bay lên từ đáy đêm hun hút
Đánh rơi ký ức lấm vết tro tàn của ngọn lửa thời gian
Em vớt bóng mình chìm giữa dòng nhớ quên dằng dặc
Ngồi một mình đan những ưu tư
Em và nỗi buồn thành tri kỷ…


Mùa hấp hối trên phiến ngày cũ mục
Những cánh sen tàn trong đêm trắng
Dưới đáy cầu thang phủ lớp bụi mờ
Con chuột một mình nằm gặm nhấm giấc mơ


Trong góc tối những vần thơ bật khóc
Nước mắt hát về nỗi đau căng đầy ngực đêm
Nước mắt hóa thành giọt nhớ lấm lem màu dĩ vãng
Những vì sao rơi lả tả xuống vực đạo nỗi buồn
Nơi khu vườn cũ vun đầy xác ký ức mong manh


Em đổ ngày vào đêm, đêm ngày lẫn lộn
Thành phố mùa này như kẻ hát rong
Lẻ loi hát những bản tình ca cất lên từ quá khứ
Từ trái tim cả tin vào tình yêu cuồng nhiệt mê dại
Chỉ còn lại những nỗi buồn đắm đuối
Trên mái nhà trầm mặc loang lổ vết thời gian…



(TCSH350/04-2018)





 

Các bài mới
Chùm thơ NP Phan (10/05/2018)
Các bài đã đăng