Nhịp sống thơ
Chùm thơ Hoàng Vũ Thuật
10:10 | 16/07/2018


HOÀNG VŨ THUẬT

Chùm thơ Hoàng Vũ Thuật

Có thể là một bài thơ
                       Cho Chu Đình Kiên

Không thể viết ra bằng chữ
ý tưởng trong những áng mây khi thấy khi không
chập chờn giấc ngủ muộn
những hòn sỏi trắng
nhặt lên
&
ném


nhưng tôi biết bạn đã tìm ra chân trời
cái đường viền cô đơn
níu lòng mình ở lại


buổi chiều
bơi qua những thanh cầu
ai đó đang cài lên mái tóc chiếc lược màu tím
bạn run lên khi hoàng hôn môi son đậm đà
nắng ấm
dưới chân ta
thành phố không tuổi mà sông thì đương thì
vắt trên vai hương mùa yêu
bạn chẳng tìm ra tên gì để gọi
nhưng sông cứ cháy lên trên mái ngói cổ xưa
ngọn lửa trầm hùng


bây giờ đứng trước hàng trăm đôi mắt nhìn mình
sự trong veo của sóng
mát mềm của gió
có đôi mắt đang dõi theo bạn
tiếng ngân của cây đàn ghi ta
ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
(*)

như tôi bạn ơi
chỉ một con đường
màu áo thủy chung tôi mặc
cuốn sách
ôm
trên tay
như ôm linh hồn mình trong giấc ngủ
tình yêu không đùa bỡn bao giờ.


-----------
(*) Diễm xưa - Trịnh Công Sơn.




Nửa anh và nửa em

Vắt ngang cơn nắng khét miền Trung
chiếc lưỡi mềm
chiếc lưỡi của tạo hóa gắn trong cổ họng con người
từng dòng từng dòng mải miết ngọt ngào
chảy như chưa bao giờ được chảy
rạo rực cỏ cây rạo rực mái nhà
những đám mây cúi xuống rã tan bên liếp cửa
hơi thở hổn hển âm thanh hổn hển niềm mong đợi hổn hển
hổn hển anh và hổn hển em


ngược về quá khứ lũ trẻ chơi trốn tìm
ngược về quá khứ đi chợ về chợ
ngược về quá khứ những nhánh trang chọi nhau
em chịu thua
thôi đành dang dở
ra đứng bờ ao mình em thẩn thờ
hai mươi năm chưa dứt
một phút khôn nguôi hai phút khôn nguôi ba phút
khôn nguôi
đời người khôn nguôi
ai lấy cắp tuổi thơ
ai
chỉ vọng lại lời em chuỗi hạt


cái nóng vẫn không buông tha bốn mặt
kinh thành
cuộc chiến tình yêu và lửa
những viên gạch năm trăm năm đỏ bừng
đôi môi em
anh rao bán hàng cây nhạc ngựa
những chiến binh mang đao chật cứng con
đường
qua ngã tư Nguyễn Huệ
những viên đá cất lên ngôn từ
rặng liễu rũ hay mái tóc em trút xuống
Hương Giang
chặng cuối của bài ca vỡ trận
hai cánh tay dang như Chúa Jesus đóng
đinh trên cây thánh giá


anh trở lại ngôi nhà không mái
phố phường chưa kịp đặt tên
bồ đề dày thêm lá mới
anh trở lại khi em đã xa
trên núi có bài thơ Tự Đức
tấm kính nát vụn sao không nhìn ra em
cánh cổng mở toang nào thấy dáng em
em là nước từ mùa đông qua mùa hạ
em là hoa thơm trong vườn Tùng Chi
em là gió dưới trời hun hút


anh đem tháng ngày đặt cược với sóng
bể dù chẳng còn rặng san hô cùng đàn cá
lượn
anh đem tháng ngày bện hai đầu dây chiếc
võng đay của mẹ
ru trái đất hai nửa hổn hển
nửa anh và nửa em.


(TCSH352&SDB29/06-2018)





 

 

Các bài mới
Người đi qua em (14/01/2019)
Các bài đã đăng
Bông huệ trắng (12/07/2018)