Nhịp sống thơ
Chùm thơ Trần Quốc Toàn
09:23 | 20/08/2018


TRẦN QUỐC TOÀN

Chùm thơ Trần Quốc Toàn
Ảnh: internet

Giấc mơ cánh đồng

Khi mặt trời bong từng giọt nắng đỏ au
Mẹ tảo giọt mồ hôi trên thân cây lúa ngập lụt
Nơi mà ba đã đem con trâu ra đồng dạy từng đường cày bằng vết roi của buổi chiều rám mỡ gà
Bụi lát vang tiếng đá chân con châu chấu gọi đàn bay về phía mặt trời.


Có con chim sải cánh lưu lạc chúp chíp gọi gió cuốn đi đến tận cuối cánh đồng hoang
Trang sách mục sợi chỉ nằm ngửi hương trong vòm họng của con tắc kè nhái giọng tuổi thơ ê a con chữ
Thương quê tuổi còn niên thiếu.


Lâu rồi chưa thả con diều bay cùng cổ tích trong giọng kể của ngoại
Dòng sông trôi bạc con trăng
Núi đồi còn hương bông hoa ngũ sắc
Mái chùa vẫn cong như một câu hỏi phù hư
Con cá rô vẫn trốn biệt sau nhiều năm nước mặn ngập bờ
Hoa cỏ may vẫn găm đầy chiếc quần trẻ nhỏ chăn trâu
Mẹ vẫn ngồi chong bếp lửa để buổi chiều mộng mị mắt con thơ.
Khói ơi bay tận ngàn sau
Cho câu kinh còn dạy loài người thoát tục...


Mà đau rát bàn chân nhà sư đi hành khất chén cơm còn lẫn lộn đạo với tục
Mà đau rát bàn tay mục sư làm dấu thánh cho nhà thờ vọng chuông
Mỗi một mùa thu lá rụng đầy trên lớp đất còi cọc
Mưa ngủ rừng sâu âm vọng tiếng côn trùng
Cây cổ thụ chảy nhựa tràn trụa nức nở mơ những con chim hót
Người thợ săn rượt đuổi bóng đêm khi giọt máu con voọc rải ướt đọt lá bóng nốt xương rời...


Khi mặt trời bong từng giọt nắng đỏ au
Ba thu ngọn roi dắt con trâu về chuồng nằm nhai ngọn gió đêm hè
Mẹ ru em chòng chành câu ca dao trong đêm gió thổi buốt nhánh tre già
Gốc bồ đề tỏa nhánh đắp mộ mặt trăng
Cánh cò trắng gội mình trong mưa...


Mỗi một mùa thu lá rụng đầy trên lớp đất còi cọc
Tôi thấy cuộc đời cứ dần tàn lụi trên miệng hố thẳm
Giấc ngủ của loài người ngày càng thiếu thốn những miền vui
Gió hoang cũng bào mòn những ngọn đồi nắng quái
Để những khi đôi mắt ẩn niềm đau sẽ trở về thực tại
Hai hố thẳm lồng lộng gió trời.



Chiếc lá từ bi

Trong tâm hồn của con
Nở ra những đoá hồng
Từ lời cầu nguyện tâm linh
Con thuyền mây trắng chở trái tim Bồ Tát.
Mẹ suối nguồn nuôi dưỡng vạn vật
Con đi trên hình hài trái đất
Những nỗi buồn, niềm vui, từng giây phút sống trong hiện tại.
Một hôm nào đó lạc loài không còn nhìn thấy ai quanh mình
Trong sự cô độc ấy
Dường như con nghĩ về ngôi nhà của mẹ.
Giống như lúc còn bé thơ
Khi đau bệnh, khi bụng đói, khi lâm nạn
Mẹ là người đầu tiên đem đến cho con sự bình an.
Từ sông, đàn cá bơi lội
Từ rừng, muôn thú sinh sôi
Từ mẹ, con là một đoá hoa giữa cuộc đời.
Mỗi một mùa thu đi qua
Con nhìn về những dấu chân của mẹ
Trên cánh đồng chiều, trên núi, dưới mái hiên mưa
Thấm lạnh những tháng năm như một cái cây đã dần rụng hết lá
Những chiếc lá từ bi...


(TCSH353/07-2018)





 

 

Các bài mới
Người đi qua em (14/01/2019)
Các bài đã đăng
Bông huệ trắng (12/07/2018)