Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương SDB 12-2018
08:58 | 16/01/2019

Phùng Hiếu - Trương Quốc Toàn - Trần Thị Huê - Lê Hưng Tiến

Thơ Sông Hương SDB 12-2018
Minh họa: Nhím

PHÙNG HIẾU

Giếng làng

Giếng làng mấy đời qua
Giờ người ta đậy nắp
Nhớ mùa nào bão lụt
Làng vây quanh giếng làng


Mấy mùa nắng khô ran
Giếng làng cho nước mát
Có những chiều cánh vạc
Bóng bay ngang giếng làng


Nhớ mấy mùa bôn ba
Nhớ quê nhà tới khát
Nhớ đêm trăng phờ phạc
Hẹn hò nhau giếng làng


Thương câu hò mênh mang
Loang trong lòng giếng cạn
Ca dao ai còn múc
Bóng trăng vàng cho nhau?




TRƯƠNG QUỐC TOÀN

Thu phố Phái

Những bước chân xiêu vỉa hè sâu róm
Người họa sĩ tìm thu giữa lòng phố cổ
Chẳng có lá bàng phút hồi dương rực rỡ
Phố đã thay màu…
Những tường rêu phân rã theo hạt thời gian…
Rệu rã
Tìm đâu thu phố Phái?
Chỉ là hư ảo
Góc phố xưa đã nhập vào tranh
Trầm tích trong đáy mắt
Hãy trở về thôi với hiện thực
Phố đã thay màu
Xanh
Đỏ
Ánh nê ông nhấp nháy trên bảng hiệu
Ồn ào không bố cục
Đừng buồn
Bởi lẽ mùa thu cơ bản đã buồn rồi!




TRẦN THỊ HUÊ

Mảng tường nguyên mới

Lũy thừa em từng dán lên tường cái điều mình
giấu kín
Anh để dành cho chính nhịp cầu kiếp trước
tình yêu
Nói một mình
Biết để thưởng thức
Cũ rích cái nhớ dài im lặng
Đêm chết


Nhìn trạng thái của người đàn bà say
Nhìn nụ cười của người đàn ông
Cái nhìn lóng tay thứ sáu
Cuối con đường lấp lánh
Tết của hai người
Không chỉ có rượu và hoa
Chỉ có bàn tay
Và bóng dán lên tường giấc mơ chưa nói


Ta tự vẽ ta tự thay cách xưng hô
Ta tự lập trình những nụ hôn mà em đã cưới
Nói để mát lòng
Cho những mảng tường nguyên mới.




LÊ HƯNG TIẾN

Riêng những ngả lẻ

Tôi lại vẽ suy tư chạy dọc những ngã riêng lẻ Huế. Những ngã riêng thơm mùi chân đất cùng với những con đường chật trội ký ức. Phố dạo này thiếu một ánh nhìn thân thuộc xưa cũ. Một ánh nhìn đầy bí ẩn và cũng rất hoang dại được đặt nghiêng bên hông hành lang Thần Kinh. Vội vã cho trầm tích thay màu hoen gỉ. Những dấu xưa loang lỗ nhiều lỗ chỗ vết rêu phong. Rêu phong thành quách. Rêu phong không gian. Rêu phong ý nghĩ. Và rêu phong thầm thì. Ở đây, khu bảo tồn tiếng nói được triển lãm trước sự vo viên hồn nhiên của bao lữ khách mang nặng tâm cảm và cả tâm thức cuộc người. Còn cuộc chữ thì mặc sức chạy vạy khắp chốn kinh thành để tìm dấu ấn ông phỗng và tìm một chữ ký đúng nghĩa cho mình lên ngôi khoảnh khắc. Đôi khi lên núi Ngự hoặc xuống dòng Hương, không thì qua Bao Vinh rồi sang Vỹ Dạ, chỉ được đổi mùa ý tưởng cho miền con gái ướt sũng vầng trăng. Có lẽ, tôi nợ nần những con chữ rất nhiều thung lũng, nên đến đây, tôi bị trầm tích hoang hóa mưa lòng. Không biết đến khi nào tôi trả hết cuộc chữ miền xanh của cỏ và miền nắng của phố. Ai có thể cho tôi vay chút ký ức để tôi trả xưa cho con chữ làm cuộc ngày lên ngôi thần hôn, nhưng không tính nặng lãi nhé, vì tôi không thể trả hết thần hồn của tôi được. Có lẽ mai đây, tôi theo bản ngã để tiến về Hà Nội, hội tụ những khó khăn toàn tập. Và cũng có lẽ, hành trình lại doãi ra thêm nhiều ngã riêng lẻ suy tư, tôi lại tiếp tục chạy vạy cuộc chữ. Và suốt đời, tôi trả không hết hư không... Ôi, phù du một kiếp phù du. Tôi mang kiếp chữ đánh đu cuộc người...



(SHSDB31/12-2018)




 

 

Các bài mới
Chùm thơ Phan Duy (07/10/2019)
Các bài đã đăng
Người đi qua em (14/01/2019)