Nhịp sống thơ
Trang thơ Nguyễn Hữu Phú
08:37 | 21/01/2019

NGUYỄN HỮU PHÚ

Nguyễn Hữu Phú sinh năm 1982, hiện ở đảo Song Tử Tây - huyện đảo Trường Sa - Khánh Hoà, dạy học và làm thơ ở đó.

Trang thơ Nguyễn Hữu Phú
Tác giả Nguyễn Hữu Phú - Ảnh: Báo Lao Động

Trước đây, những bài thơ của Nguyễn Hữu Phú gửi Sông Hương được thai nghén giữa suy tư thời cuộc. Những bài thơ dưới đây, có bài được tác giả sáng tác lúc đi ra đảo Trường Sa, ngang qua Nhà giàn DK1 giữa cơn áp thấp nhiệt đới. Những câu chuyện của lính đảo khiến nhà thơ xúc động. Và những bài thơ khác, là những cảm xúc dâng trào trước hình ảnh những người lính đứng gác bên bờ biển giữa cơn bão, sóng lên cao quá bốn mét vẫn cầm chắc tay súng, canh giữ biên cương, tất cả vì Tổ quốc thân yêu.
Những bài thơ thô ráp mang vị mặn mòi của biển, hướng đến những gì thiêng liêng nên không hề làm dáng.
Xin giới thiệu chùm thơ của Nguyễn Hữu Phú, vừa gửi về Sông Hương từ Trường Sa thân yêu.




Những nụ cười sừng sững

mênh mông trùng khơi sóng nước
những ngôi nhà giàn DK1 chênh vênh giữa biển khơi
trong vô vàn gian nan khắc nghiệt
các anh vẫn bám trụ chủ quyền


“những ngôi nhà giàn DK1 được ví như những đôi mắt thần canh giữ biển quê hương
người lính hải quân luôn tự hào mình là người con của biển”
luôn tự hào dòng máu Lạc Hồng trong tim cuộn chảy
luôn tự hào mình là chiến sĩ Trường Sa


những lúc gặp bão táp mưa giăng
ngôi nhà giàn DK1 rung lên bần bật
các anh di chuyển bằng dây thừng lên xuống
bao ngọn sóng cao quất vào ướt loi ngoi


vào mùa khô thì riết rao tiết kiệm
mỗi người chỉ được cấp 5 lít nước ngọt trong tuần
các anh ngồi tắm vào thau rồi lấy nước đó tưới rau chăm bón
có nhiều lúc tắm gió lúc vừa huấn luyện xong


lính nhà giàn DK1 trăm bề thiếu thốn
nhưng các anh vẫn rạn rỡ nụ cười
vì quê hương
vì biển trời Tổ quốc.



Trường Sa... mưa

biển dập dềnh trên nhành san hô trắng
từng con sóng rì rào vỗ vào ghềnh đá rêu phong
bao thương nhớ anh gửi vào trong gió
mang đến em hơi thở nồng nàn


Trường Sa mùa này trời bắt đầu mưa
chiếc áo ấm em đan anh mặc đủ vừa
vừa đủ yêu thương
vừa đủ hơi ấm
vừa đủ mặn mòi trong chiều se gió đầu thu


hôm chia tay
em thì thầm bên thềm chớm đêm buông
bữa ấy anh vụng về lóng ngóng
hương hoa bưởi trong ngần dìu dịu
ánh mắt em sáng hơn cả vầng trăng


cơn mưa đầu mùa đốt cháy tim anh...


Những ngọn sóng Trường Sa

những con sóng phả đầu ngọn gió
anh vẫn hiên ngang đứng gác giữa trùng khơi
không quản ngày đêm canh giữ biển trời
quên thân mình vì bình yên Tổ quốc


lính hải quân muôn vàn thiếu thốn
thiếu cả về vật chất lẫn tinh thần
nhưng không vì thế mà sờn lòng nhụt chí
súng chắc trong tay
trừng mắt sa trường


giữa bốn bề mênh mông sóng nước
anh làm bạn với bão táp phong ba
anh làm bạn với biển cả san hô
anh làm bạn với gió sương nắng cháy


những lúc nhớ
về em chỉ gặp nhau qua vài dòng tin nhắn
với người thân chỉ nói được đôi câu
chuyện riêng tư anh gác lại mai sau
vì Trường Sa chưa bao giờ ngơi nghỉ
(*)

những con sóng phả đầu ngọn gió
anh vẫn hiên ngang bám đảo kiên cường.


-------------
(*) Lời trong bài hát “Tổ quốc gọi tên mình”


(SHSDB31/12-2018)




 

 

Các bài mới
Chùm thơ Phan Duy (07/10/2019)
Các bài đã đăng
Người đi qua em (14/01/2019)