Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương SDB 03-2019
14:48 | 15/05/2019

Lê Kim Phượng - Trương Đăng Dung - Thục quỳ Lê Thị Ngọc Quý - Trương Quốc Toàn - Nguyễn Bá Chín

Thơ Sông Hương SDB 03-2019
Tác phẩm "Giai Điệu Mùa Hè" (Sơn dầu, 70cm x 90cm, 2019) của họa sỹ LÊ PHI

LÊ KIM PHƯỢNG

Khóc bạn, rồi mai ai khóc tôi!

Khóc bạn, rồi mai ai khóc tôi!
Rừng xanh đông máu sẫm da trời
Núi cao đá lở sầu dư chấn

Sông nghẽn dòng trôi những tấm thân

Khóc bạn, rồi mai ai khóc tôi!
Chiến trường khốc liệt đạn bơm rơi
Bao chàng trai trẻ lên biên giới
Cái chết chẳng ngăn được nụ cười


Khóc bạn, rồi mai ai khóc tôi!
Khóc tôi, nếu có, khóc chơi thôi!
Dư nhiêu hạt lệ dành cho Nước
Giữ Đất, an Dân, há sợ người!
                                   
1984



TRƯƠNG ĐĂNG DUNG

Như thể

Như thể bị ném ra từ các hố đen
những cơn bão tìm nơi ẩn náu
giành lại quyền uy
trên đổ nát.


Như thể bị khước từ sức mạnh
trí năng trở nên bất lực
mọi lí giải
chống lại điều lí giải.


Như thể chỉ có thời gian hiện tại
không quá khứ, tương lai
bắt đầu trong kết thúc
sống như là quá trình.


Như thể mỗi lần ta khép cửa
thế giới phân đôi
thực tại ở ngoài kia

ảo ảnh ở trong này.

Như thể nằm im nghe điếu văn
người chết mỉm cười an ủi:
vậy là tôi
cũng dự đám tang mình.
                       
11/2018



Thục quỳ LÊ THỊ NGỌC QUÝ

Tôi cho tôi

luyến lưu thuở ban đầu
êm say tình nhung gấm
rồi tình xanh hoa mộng
hôn như khẽ ngập ngừng
yêu bồng bềnh rưng rưng


áo thời gian bâng khuâng
tình xưa trôi ngược gió
tôi cho tôi một đóa
hoa tàn cánh, chiều rơi!
đường về buồn thăm thẳm


tôi cho tôi mật đắng
sầu rụng tóc đời người!




TRƯƠNG QUỐC TOÀN

Phế tích

Trải mấy thế kỷ
Mưa chang
Nắng rọi
Đền đài
Thành quách
Lăng tẩm
Bất lực gục ngã
Thực vật bậc thấp lên ngôi
Rêu cấy vào những mảng tường loang lổ địa y
Dương xỉ tung cờ xanh một góc thành
Chòm ráng đánh đu nghiêng nghiêng theo chiều tháp đổ
Ai vá víu chiếc áo của thời quá vãng bằng màu vữa mới
Tân cổ không giao duyên
Một nốt nhạc chênh phô
Xô bồ
Ảo tưởng…
Có thể níu lại chút thanh xuân khỏi bàn tay vô hình?
Có thể làm sống lại chút quyền lực đã nhuốm vàng hổ phách?
Khép ký ức về thôi
Thời gian chờ ở bên đồi.




NGUYỄN BÁ CHÍN

Em đi

em đi ngày giăng cánh gió
cơn mưa phong kín vòm đông
ta mơ mặt trời hiển lộ
tóc người thả nắng trôi sông


em đi chiều hoang chếnh choáng
hơi men nồng ướp vàng phai
đôi chân xuân thì bước vội
ta ngồi tình tự giêng hai


bao nhiêu xác mùa rã mục
tóc chiều rũ xuống rêu xanh
đôi mắt em buồn mật phục
như là kỷ niệm xung quanh
như là...



(SHSDB32/03-2019)





 

 

Các bài mới
Chùm thơ Phan Duy (12/07/2019)
Các bài đã đăng