Nhịp sống thơ
Chùm thơ Phạm Trung Nghĩa
10:21 | 10/04/2020


PHẠM TRUNG NGHĨA

Chùm thơ Phạm Trung Nghĩa
Ảnh: Internet

Viết về mẹ

Mẹ tôi như chiếc áo đã bạc mầu năm tháng
Từng giọt mồ hôi chở giấc mơ tôi
Đi qua mùa thóc lép
Qua cả những mùa trăng


Ngày tôi đi thành con đường, in hằn dấu chân mẹ
Đôi bàn chân gầy gò lam lũ
Chạy nắng mưa một thủa
Gánh tôi đi


Mùi quê hương hay mùi của mẹ
Thổi làn khói ra đồng
Cho lũ trẻ con ám nồng hương cơm mới
Cho con trâu phì phò thở vội
Cho ngày hết hạn đuổi những vì sao lên trời
Cho tuổi thơ tôi lon ton vào kí ức mẹ, à ơi...


Đời mẹ như cánh lục bình, trôi đêm
Trả cho tôi cả khoảng trời tươi sáng
Chiều nay, tôi vẫn đi trên con đường in dấu chân mẹ
Tấm áo mới không ngăn được tấm lưng mẹ còng như những ngọn tre
Tôi nhìn như quặn ruột
Mẹ cười như bà tiên và đang quét lá sân nhà


Mẹ để ký ức rơi trên mái nhà
Lẩn khuất vào trong tiếng kinh Phật
Chỉ còn tiếng mõ vang xa, vang xa
Cõi tạm xa dần ngôi nhà mẹ tôi.



Tiếng đêm

Như mặt trăng vỗ về bầu trời
Cái ngày nắng tắt
Mây không tìm được đường về nhà, trôi lang thang
Về một ngày anh gặp em
Má em hồng một thủa
Cây bàng non kéo mùa lá trổ
Đợi đêm về cho một giọt sương


Anh không thể kể cho lũ trẻ con nghe về tiếng của đêm
Bởi chúng còn bận ngủ
Và chỉ còn tiếng của anh thở dài trong nẫu ruột
Tiếng của những con dế rống riết kêu tìm bạn
Tiếng loài cú săn đêm
Tiếng của những đám rêu ăn sương
Và vô vàn tiếng khác....


Đêm tự cắn vào lưỡi mình, cho yên lặng
Rồi thả điệu nhảy ánh sáng của trăng
Soi gương mặt em huyền bí
Vỗ về anh một giấc mơ tình


Anh kéo ngôi sao băng vừa lướt qua mái nhà
Để vào ngăn tủ
Cho ánh sáng của vũ trụ, treo đỉnh đầu
Tiếng gà gáy vang về một đêm nhọc nhằn trong giấc ngủ
Con chim cú mèo về tổ
Mọi loài vừa thức giấc
Và bình minh vừa mới xóa sạch hơi thở và vũ điệu của đêm


(TCSH373/03-2020)




 

Các bài mới
Chùm thơ Vũ Dy (16/09/2020)
Chùm thơ Khét (14/09/2020)
Các bài đã đăng