BẰNG THUẬN
Đêm trên ngọn đồi mười ba
đồng đội ơi
các anh ở đâu
ở đâu
gậy
mũ
áo
giày
nằm đó
tiếng hú
vang
đêm mười ba
đồi trăng nghiêng
chìm nghỉm dưới rào…
dựng gậy
đầy nước
nhen đốm lửa
trầm ngâm
phía ấy
ai còn ai mất
đêm đen bủa vây
đây
ở đây
dấu nhòa trên chặng dài sụt lún
tay cụm
mắt nhòa
cầm hơi đêm lạnh
cơm đi
các bạn
mai
dù mưa to gió đầy
chúng ta phải đến được cánh rừng
đang gọi
tôi như thấy những cánh tay, những tiếng í ới nhòa vào dòng
chảy…
mặt bầm
tay sưng
chân máu
lưng rách
đỡ chưa các bạn
ở bên kia đau hơn
chúng ta lên đường
lúc tảng sáng
băng qua ngọn núi
trèo lên ngọn đồi
hàng cây đổ gãy
chúng ta sẽ đến
gần hơn nỗi người
anh đây
tôi kia
nhớ buộc chặt niềm tin trong ba lô
đường sẽ dài khi người vẫn chưa tìm thấy…
nước cuộn
cây đổ
đá lăn
hãy rời ngôi nhà
núi lở
nhanh
các bạn
qua bên kia
nhanh
còn ai
còn ai nữa không
đẩy cây cột lên
chân tôi bị chèn
đưa cành cây qua
tay tôi bị chắn
còn ai nữa không
hãy nói đi các bạn
còn ai không
còn ai…
mưa gào
suối cuộn
đất đổ
đá lăn
gọi nhau…
đêm
tĩnh mịch
trong ngôi nhà cũ
vòng sinh tử
vừa khép
người nằm lại
trong tiếng thở dài của đất
đêm mười ba
trên ngọn đồi mười ba
khản đặc
đồng đội tôi
bạn
ở đâu
mô rồi
đi mô giữa đêm…
đêm mười ba
đồi trăng nghiêng
chìm nghỉm dưới rào...
(TCSH381/11-2020)