Nhịp sống thơ
Chùm thơ Trần Quốc Toàn
14:53 | 18/06/2021


TRẦN QUỐC TOÀN

Chùm thơ Trần Quốc Toàn
Tác phẩm "SEN" (sơn mài) của họa sỹ Lại Thanh Dũng

Gửi một người đang hát trong vùng biển im lặng
                          (Thời gian và sự giao cảm vô cùng tận...)


thời gian rời khỏi mái phên lá ngày xưa chị ngồi ngó mây chiều
giọt lệ nơi sống mắt nay đã xanh dòng nước cuốn bao nhiêu nỗi cơ cực ra đại dương
sự lên ngôi của đôi cá âm dương
trong cuốn sách của cát và sóng
giọt máu của những người tu hành
rơi xuống trang kinh ngày thứ bảy
chạm vào cái nhìn tỉnh ngủ của loài chim bói cá...


tôi sẽ viết xuống đây những gì trong giấc mơ tôi đã thấy
những oán hận luôn là những cây đinh gỉ sét
ghim vào mảnh đất có rất nhiều bông hoa mới nở
người khổng lồ mây trắng đã lấy nó ra khỏi bộ não của tôi
người đã cho tôi một giọt sương buổi sớm
cùng tiếng ốc gió
những mảnh trời cây chim bay về khắp hướng...


hôm qua một người bạn đến ngồi xuống
trao cho tôi một món quà của sự im lặng
tôi mở hai con mắt mơ mộng của tôi ra nhìn bầu trời ngày hôm ấy
những hạt bụi mang trong mình sự an nhiên của nắng và những cơn mưa rừng
tôi nhớ tiếng còi tàu ở nơi mà thành phố luôn là sự tỉnh ngủ
những tiếng nói ấm áp bên cây đèn dầu và đĩa nhạc chạy quanh những lối cỏ đêm tẩm ánh sáng
sự sang trọng đó diễn ra lúc người phục vụ bê ra một ly cà phê đen, rang bằng tay, và bằng đôi mắt chứa chan những dòng năng lượng từ trời xanh.


một dòng sông với ánh trăng nguyên thủy
mới đẹp làm sao
khi con người mình trở nên ấm áp
bên những ngọn đèn dầu mùa đông nhớ lại
mình đã từng là một đứa trẻ
mình đã từng gấp thuyền giấy rồi thả những mộng mơ xuống cái thau cạnh giếng nước
mình đã từng ôm ấp cây viết trong những ngày đến lớp...


và với mẹ, mình còn là một đóa hoa xinh xắn...
những con chim biết đập cánh bay đi tìm những vùng đất mới
sự lạ lẫm của ngôn từ có từ khi đôi mắt nhìn được cái rộng lớn của không gian
biết nhìn bốn vách tường suy ngẫm về sự hiện diện và có mặt của niềm tin...


sớm nay, như những ngày tôi băng qua những cây lúa
tôi nhìn từ xa những ngọn tháp
rồi linh tính mách bảo có một người đưa đôi bàn tay nâng đỡ
người bạn của tôi đang ở một thành phố biển
nơi im lặng tột cùng
hơn cả sự cô đơn...




Trong căn phòng cát trắng

Trong căn phòng cát trắng
mặt hồ tĩnh lặng nhìn một chiếc lá rơi
một con sóc nâu chuyền cành trên đồi thông.


Trong căn phòng cát trắng
ngọn đèn dầu soi từng chuyển động của chiếc bóng
đêm tối của giấc ngủ nghìn năm
cỏ sương mọc từ những ngón tay gió
hoa bằng lăng nở tím mộng
những khu chợ hẻo lánh
mặt trăng soi dấu chân tu sĩ
dòng sông chảy qua cây cầu đá...


Trong căn phòng cát trắng
bầy hoang thú kêu gào nỗi đau dị dạng
khi một con tim đập cánh bay trong mùa đông
những cây khô nở mạch trên đất.


Trong căn phòng cát trắng
mắt trầm buồn
cánh tường vi rung rinh những tia nắng ngói
trên đá vôi
thi thể ngồi buồn
những ngôi mộ vừa đắp
buổi bình minh
tuyết đẫm trên khe suối
những con chim Diệc xếp cánh trên biển xanh.


Trong căn phòng cát trắng
những con thuyền lá bơi tự do
trên ngực một bông hồng đỏ
cái cây trồng trong chậu tâm linh
mầm non
những cổ cò nảy hạt.


Trong căn phòng cát trắng
những âm thanh
mọc lên như một thứ lửa của rừng lá kim


Trong căn phòng cát trắng
giấc mộng chảy miên man
trong bao nhiêu cuốn sách
đã cháy
tro thiền..


(TCSH387/05-2021)




 

 

Các bài mới
Chùm thơ Tú Anh (20/08/2021)
Các bài đã đăng