Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 10-2021
16:56 | 31/10/2021


Lê Nhi - Vũ Tuyết Nhung - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Phan Đạo - Đỗ Thượng Thế

Thơ Sông Hương 10-2021
Tác phẩm "Cơn gió bụi đất trời!" (sơn dầu) của họa sỹ Đặng Mậu Tựu

LÊ NHI

Đi về phía tôi

khi không thể nổi loạn với chính mình
những câu thơ cũng bất lực
như gối chăn
đêm nào cũng ngủ với cái chết lạc lõng
và tù tội


tôi thấy chiếc drap màu trắng hiện lên trong ngực tân hôn
đôi bồ câu cắp chiếc khăn bay về tổ
để liệm mình


khi không nổi loạn được
ráng chiều bất lực mang lòng tôi ra cắt làm trăm mảnh
mảnh có tiếng nấc ở căn nhà hoang
cong mình vít chiếc đèn màu xanh dương
có mẹ tôi chải tóc cho tôi mỗi buổi lên học đường
và nụ hôn đầu hò hẹn
mảnh thanh xuân như cỏ xuyên thủng nắng
rồi gục ngã giữa hạn hán đời tôi


khi không nổi loạn được
đêm giãy giụa dưới đáy ly không thốt lên lời


sao chiếc son môi còn hân hoan dưới kệ
sao chiếc váy hai dây mỏng manh cấu cào


tôi với tay xé nát mình trong chiếc gương trần tục
cái bóng cười khanh khách vào mặt tôi.




VŨ TUYẾT NHUNG

Em viết vào đêm

Em nhìn lần nữa
Khu vườn nhòa sáng
Những luống rau vẫy bàn tay xanh
Những đỏ hồng cúc trắng
Những giò lan tỏa sắc khoe hương
Từ mai em sẽ thôi tưới nước


Em nhìn lần nữa
Con mèo tự do vờn bóng
Chú thỏ bông nằm lại góc giường
Mắt mẹ nhòa nước
Đứa em khờ toe toét ngắm xe hoa
Bố cúi đầu
Đêm qua tóc thêm vài sợi bạc
Những nếp nhăn rộng hơn


Em bước ra đường
Từ nay thôi chân trần lội ruộng
Tạm biệt bông xuyến chi cài tóc
Cỏ gà chọi nhau
Giấc mơ tà áo dài hôm qua cắp sách
Dở dang ánh mắt bạn bè


Em lấy chồng
Kéo bố mẹ ra khỏi chồng giấy nợ
Giữ nhà cho em thơ
Chữ duyên em chưa biết
Chữ phận mực hòa nước mắt
Em viết vào đêm
Bên người đàn ông bằng tuổi bố mình




HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

Và gió trổ hoa

Phía khung cửa kính
Những chiếc bóng va vào nhau


Tươi xanh nụ cười. Đôi mắt em vẽ
Những hình dung trong khu vườn vừa chín.
Ngày ấm phía tách trà tôi…



Em mang xuống phố

Loài hoa vừa dậy thức sáng nay
Từng cánh như môi


Cháy lên những khoảng nắng xanh
Ngày tôi cầm mùa thu và đi
Những viên sỏi bắt đầu hát…



Đi giữa mùa tầm gai

Đêm qua tôi nghe những dụ ngôn từ trăm năm trước…
Lòng người chợt như bia mộ


Để cỏ xưa ngút ngàn xanh
Những sợi khói màu cam
Về ngang chân tóc!




PHAN ĐẠO

Có & không

Thêm khuya
Một thoảng hương buồn
Để
Mai còn nhớ
Cội nguồn chữ câu


Điểm ngày
Vài giọt khuya nâu
Để
Khi thức vẫn nhớ
Câu chữ
Về...


Người đi
Rong
Nhớ sơn khê
Ta về
Biển vọng
Lời thề từ quy


Hình như
Chuông sớm thầm thì

Không
Không
Bước biệt ly
Ta
Người...


Chữ ngược về lòng

Ngồi
Nghe lá mới
Bỏ cành
Giữa khuya thân phận
Thấy
Mình khác tôi
Lạy người
Chữ nhạc khóe môi
Dặm xa
Sông
Nhẹ
Chìm trôi
Lở
Bồi


Mai chưa
Sao nắng đã rồi


Ồ không
Không


Là thinh lặng
Giục chữ lời
Về tim...




ĐỖ THƯỢNG THẾ

Anh đứng rêu nơi ấy

Anh đứng rêu nơi ấy
Bao mùa rồi lá trôi
Bao cánh hoang rã mỏi
Rụng xuống chiều tàn khơi


Cỏ từ ngày thơm biếc
Nắng từ ngày tinh khôi
Đường vui ngày khuất biệt
Bước chân ngày chơi vơi


Anh đứng rêu nơi ấy
Mây trắng bay mơ hồ
Ve ran sầu phượng cháy
Mưa dài cơn rát khô


Hoa tàn thương tuổi nụ
Gọi hương theo gió về
Ngực chôn con sóng dữ
Hồn còn gào đam mê


Anh đứng rêu nơi ấy
Con tàu rời ga mau
Hồi còi khuya run rẩy
vọng đau - thuở ban đầu...


(TCSH392/10-2021)





 

 

Các bài mới
Bếp lửa rừng (26/07/2022)
Các bài đã đăng