Nhịp sống thơ
Chùm thơ Dương Thắng
10:22 | 29/06/2022


DƯƠNG THẮNG

Chùm thơ Dương Thắng
Ảnh: internet

Quán xưa

Chúng ta
Những đứa trẻ quê lạc giữa lòng thành phố
Một ngày nhìn thấy rêu bám vách tường
Nơi ngăn cách chúng ta chạy về phía chiếc kim đồng hồ
Nơi hoa dại  những chiếc cúc thắt mở từng manh áo mưu sinh
Em nhìn thấy niềm hạnh phúc của bầy côn trùng vui đùa dưới cỏ
Tôi trầm  nghe chiếc  rơi kể chuyện cuối ngày

Quán không bán rượu
Chỉ bán cỏ cây
 giọt cafe đắng đót cho bọn trẻ mải  tự mình nếm trải
Chiếc điện thoại trên bàn đặt chế độ im lặng
Chỉ sáng trên nền tấm ảnh
Em nói mỗi megapixel  một góc nhìn về cuộc sống
Hãy chụp với cam thường
Ta nhận diện khuôn mặt của chính mình
Bằng vệt nhăn khóe mắt
Điểm nhấn đầu tiên
 cũng  duy nhất
Bờ tre hát dân ca trước lối ra vào
Nếu giả sử mưa
Góc tiểu cảnh xôn xao
Những con  Coi nhìn rổ, rá, giỏ, nơm lạ lẫm

Quán xưa
Ta đến đây chẳng phải phân trần
Những câu chuyện trong mắt nhau không lời kể
Em  màng nhìn tôi xưa 
Hướng mắt trông theo
Cánh chuồn kim đậu trên lọn khói xa mờ


Cội núi

Mỗi năm
Người mang theo mùa xuân về xuôi
Bỏ lại trụi trần
Lưng núi
Núi cõng những vầng mây già cỗi
Thêm một lần hóa đá  rêu

Lưng núi vẫn khom
Khom bóng mẹ chở gùi
Bẻ bắp vơi chiều thẳng đứng
Lưng núi rát những mùa nắng bỏng
Thịt da đỏ lựng sườn đồi

Giấc đào phai chớm nở nụ cười
Sần sùi vươn cánh tay mùa đông cọ rửa
Nghe sương tắm cánh mềm
Nghe mưa lạnh dần đêm
Nghe hừng đông tỉnh giấc

Đêm nay núi thức
Khỏa khát cánh tay mình
Từ vết thương ứa nhựa hồi sinh

(TCSH45SDB/06-2022)


 

 

Các bài mới
Chùm thơ Lê Nhi (11/08/2022)
Bếp lửa rừng (26/07/2022)
Các bài đã đăng