HỒNG HẠNH
Còn lại...
Sự im lặng
như chiếc dùi vô cảm
đập vào khoảng trống
Người tránh
những tia nhìn sắc lạnh
găm vào ta
từ bốn phía
Đôi khi trong ta bùng lên ngọn lửa đỏ
được nhen từ rất xa
bằng ký ức một đêm trăng dịu nguyên buốt nhói
Ta đã lội qua vùng đồi thấm đẫm nhớ
trèo qua một chiếc cầu chông chênh
rồi rơi nước mắt khi tình yêu để khuất
phía sau mình
Giá mà thản nhiên được
giá mà khóc được
giá mà chảy máu được.
Tháng năm
Tháng năm
một đêm hè nóng bỏng
mặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngược
tôi nhận một cái hôn
rồi ngỗ nghịch cười vang
Tháng năm
có một vùng sáng lập lòe ánh lửa
niềm tin treo chót vót đỉnh trời
con đom đóm bay
ngả nghiêng giữa một vùng xanh lá
Tháng năm
điệu hát mùi mẫn kia sao mà đáng ghét
có một hòn bi long lanh
đến tận cùng long lanh
nước mắt
Tôi ngỗ nghịch nhận lời nguyền rủa
quăng vào bóng tối
vào đêm
vẫn mặt trăng như con thuyền treo ngược
rỗng không giữa một vùng trống không...
Định nghĩa
Chỉ còn một vệt sóng
đau và khô trắng như muối
Mái tóc suốt một thời nông dại
cũng không xanh
Nắng và gió miền trung
hanh hao một trời cỏ
Ve không kêu được nữa
hoa đã tím lạc màu
trái tim âm ỉ đau
dù sinh ra không phải để chịu dựng
ta nhặt cho mình chùm phượng
đã chín nấc trong hè
Tình yêu là như thế?
(TCSH49/05&6-1992)