Thơ xứ Huế
Lời tạm biệt của những người lái tàu
14:12 | 14/03/2011
LÊ VĂN NGĂN
Lời tạm biệt của những người lái tàu
Nhà thơ Lê Văn Ngăn - Ảnh: voque.org

Lời tạm biệt


của những người lái tàu


Thưa quý vị hành khách
lát nữa, đoàn tàu sẽ đến ga phải đến
và bởi vì đã đi chung một chặng đường, chúng ta
không thể không nói với nhau
vài lời trước lúc tạm biệt

Trên chặng đường vừa qua
người sống không thể không nhìn đến sự sống
sự sống, với những bóng dáng và khuôn mặt,
đã lần lượt hiện ra ngoài khung cửa
sự sống còn mang trên vai dấu vết những năm chiến tranh những ngày tai họa
sự sống cắm cúi đóng những cột mốc cho tuyến đường mới
sự sống bắt nhịp cầu nối từ vực bất công qua bờ bến của công bằng
sự sống lau khuôn mặt đẫm ướt mưa đẫm ướt mồ hôi
sự sống cột lại chiếc khẩu trang để bước vào màng bụi xi măng, lửa và khói
sự sống đứng giữa bùn lầy, gieo hạt giống của mùa thịnh vượng
sự sống phơi ánh sáng và màu áo mới trên những mái nhà
sự sống cười nụ cười của đôi tình nhân ngồi cách xa tiếng ồn ào
sự sống cựa mình trong các em bé vừa lọt lòng mẹ
sự sống nẩy mầm trong những nạn nhân mới thoát khỏi bàn tay của nỗi bất hạnh
sự sống đưa mắt nhìn những người áo rách và nhủ thầm:
còn nhiều việc phải làm
tất nhiên, sự sống không có mặt
trong những gì đã chết.

Chúng tôi tiếc đoàn tàu đã không dừng lâu ở các cửa hàng cà phê và rượu
để biết ly đắng cay nào cũng chứa trong mình một chút niềm vui
mong quý vị hiểu chúng tôi cần thì giờ
để vượt nhanh hơn đêm tối
chúng tôi còn tiếc thêm một điều nữa: kẻ móc túi và kẻ bịp bợm
vẫn chưa chịu rời khỏi toa tàu
mong quí vị hiểu chúng tôi đã không ngừng lưu ý đến
những kẻ sẵn sàng đặt bàn tay bất an vào nỗi bình an
những kẻ đã đến từ phía ngược lại của đoàn tàu
những kẻ đã chạy tắt từ biên giới của một thời xa lắc
những kẻ đã từ lâu, ngồi xen giữa những người lương thiện, ẩn mình dưới lớp áo sạch.

Cuối cùng, xin quý vị quên chúng tôi với khuôn mặt thường cau có
khuôn mặt những người đang lúc bận rộn
khuôn mặt những người đang siết lại các cơ phận sắp rời
khuôn mặt những người không ngừng nhìn vào chiếc kim phương hướng
            những dấu hiệu của cơn bão
            những ngọn đèn và những tiếng còi
khuôn mặt chỉ trở lại bình yên vào lúc trời đã đầy sao
nhưng lúc ấy, quý vị đã êm đềm trong giấc ngủ.

Xin chào tạm biệt
hy vọng những hành trình mới…


Quy Nhơn 1984
(12/4-85)




Các bài mới
Các bài đã đăng
Nhịp hai (12/01/2011)
Ngón trăng (12/11/2010)