Số Đặc Biệt Sông Hương
Chiêu Ê - Những giác cảm riêng tôi
NGUYỄN HỮU HỒNG MINH1. Thực tình mà nói, dù rất cố gắng nhưng cuối cùng tôi đã không về được Huế để tận mắt chiêm ngưỡng triển lãm Chiêu Ê. Một trong số ít những triển lãm có giá trị bởi sức nặng của những cái tên gắn chặt cả cuộc đời mình cho sắc màu, hội họa. Thậm chí để hình thành con đường đi riêng, họ cũng đã trả giá không ít.
Nhớ người còn nợ tôi hai con bò
THÁI NGỌC SANNhà thơ Lê Văn Ngăn và tôi mỗi lần gặp nhau, trong những chuyện lan man bao giờ cũng có len lỏi những kỷ niệm của những năm tháng trước 1975. Tôi gọi đó là thời của “Sóng vẫn đập vào eo biển”, nhan đề một bài thơ nổi tiếng của Ngăn. Và người thường dẫn chuyện là Ngăn, như thể anh đang dẫn những tứ thơ quen thuộc.
Nguồn gốc hình tượng Rồng Việt trong kiến trúc mỹ thuật chùa tháp
NHƯ TỊNHTháng tư năm 2010, nhà thơ Mặc Giang sáng tác bài thơ “Ngàn năm Thăng Long”. Có đoạn viết thể hiện tâm tư của mình đối với Tổ quốc lấy dòng sử Việt cũng là dòng sử Phật trong quá khứ vàng son.
Xã hội kỹ thuật số
TRẦN THIỆN ĐẠOSáu mươi năm trước, từ cảng Nhà rồng/ Sài gòn phải lênh đênh ngót một tháng trời trên tàu thủy - thời ấy máy bay chỉ dành cho quan chức và từng lớp đặc thù mà thôi - phải vượt trùng dương hằng bao hải lí mới cặp tới bến Marseille đặt chân lên đất Pháp.
Trái tim Việt đập trong lồng ngực Pháp: Cố Cả Léopold Michel Cadière
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA1. Hội nhập với thế giới là một yêu cầu tất yếu trong xã hội ngày nay. Để hội nhập được trong bất kỳ lãnh vực nào chúng ta cũng cần trọng thị sự đa bản sắc, đa cá tính của các quốc gia và các dân tộc khác trên trái đất này. Cách đây gần non thế kỷ, Léopol Michel (LM) đã nêu một kinh nghiệm hội nhập văn hoá tuyệt vời khiến chúng ta cần học hỏi.
Một Hội Văn nghệ đầy “sự kiện”
TÔ NHUẬN VỸSáu mươi năm… Chặng đường đâu có ngắn ngủi chi. Lại ở một vùng đất bỏng rát nhất của lịch sử đất nước. Nên cuộc sống của văn nghệ sĩ ở vùng đất này “không giống ai” thì cũng là điều dễ hiểu. Tôi ghi lại đây những sự kiện để lại ấn tượng mạnh mẽ trong tôi những tháng năm đó.
Nơi lưu niệm của TỰ LỰC VĂN ĐOÀN
NHẤT LÂMMột buổi sáng đẹp trời của ngày đầu thu, từ bến Châu Cầu qua sông Đuống, cùng với người bạn học từ năm 1958 đến năm 1961, chúng tôi đi đò đến bến Bình Than. Nơi đây, Vua Trần đã cho hội quân để bàn kế sách đánh bại quân bành trướng đế quốc Nguyên Mông. Một đạo quân mà vó ngựa trường chinh của chúng đã “dẫm nát” nhiều quốc gia Á Âu thời bấy giờ.
Bằng chứng
BẢO NINH        truyện ngắnHành động can đảm cứu người của thằng con út khiến Minh nẫu ruột, anh cứ nghĩ mãi và buồn mãi. Vì rằng cậu ấm quý tử suýt chết, song không phải chỉ vì thế. Bữa đến nhà tôi chơi, kể chuyện đó Minh quá mức đăm chiêu, có lúc như người mất hồn.
Huế đã nuôi tôi thành thi sĩ
NGÔ MINHTôi đã lớn lên trong văn chương với Huế từng ngày một như thế. Không gian Huế, sông Huế, núi Huế, vườn Huế, sương khói Huế, bạn bè Huế, những lăng tẩm cổ tích Huế... luôn tạo ra “từ trường” để ăng-ten nhà thơ luôn bắt được sóng thơ, tạo ra những bài thơ xúc động.
Đôi kỷ niệm nhớ đời với nhà thơ Thanh Hải
VÕ QUÊDuyên văn nghệ đã cho tôi gần gũi, gắn bó hơn với nhà thơ Thanh Hải. Được làm việc bên cạnh nhà thơ Thanh Hải tôi càng hiểu và thán phục nhân cách lớn của nhà thơ.
Vài kỷ niệm về ĐẶNG THÙY TRÂM và PHẠM NHƯ ANH
NGUYỄN CƯƠNGChúng tôi đi học, thực tập ở bệnh viện, lên lớp, ở các giảng đường, rồi sinh hoạt văn nghệ, sinh hoạt thanh niên, lao động xây dựng ký túc xá,… nên gặp nhau hàng ngày. Tôi nhớ rõ mỗi khi gặp, Thùy Trâm đều cười rất tươi, vui vẻ chào “anh Cương đấy à”.
TIẾN TỚI ĐẠI HỘI HỘI LH VHNT THỪA THIÊN HUẾ LẦN THỨ XI (NHIỆM KỲ 2010 - 2015)
GHI TRƯỚC THỀM ĐẠI HỘI…Năm 2010 này cũng chính là năm mà Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế đánh dấu chặng đường 60 năm hình thành và phát triển. Đây cũng là năm Hội sẽ tiến hành tổ chức Đại hội lần thứ XI, nhiệm kỳ 2010-2015. Trước thềm sự kiện đầy ý nghĩa đó, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với 2 người từng là Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT tỉnh.
Phạm Duy và Huế
ĐẶNG TIẾNNhạc sĩ Phạm Duy không có quan hệ dây mơ rễ má gì với đất Huế và người Huế, nhưng xứ Thần kinh đã để lại trong nhạc phẩm anh nhiều âm hưởng và hình ảnh sâu đậm, đặc biệt sau bốn lần ghé Huế: 1944 khi đi hát rong ; 1946 sau Cách mạng Tháng 8, từ chiến khu Nam Bộ về Bắc; 1948 trong kháng chiến chống Pháp ; và 1953 khi về thành.
THĂNG LONG - HÀ NỘI trong tôi
LÊ TRỌNG SÂMDân gian ta thường nói: ở với nhau một ngày cũng nên nghĩa. Huống chi tôi, một chàng trai xứ Huế, trong giai đoạn sung sức nhất của cuộc đời, 25 tuổi tập kết ra Bắc và lần đầu tiên đến Hà Nội ngày 25 tháng 8 năm 1954 cho đến ngày 15 tháng 5 năm 1975, tạm biệt Hà Nội vô cùng thân thương để trở về cố hương, qua một thời gian dài đến 21 năm. Ôi trong tôi sâu đậm biết bao nhiêu nghĩa tình với mảnh đất kinh kỳ và thủ đô ngàn thuở của Tổ quốc.
HÀ NỘI- thành phố vì hòa bình
NGUYỄN BỘI NHIÊN“Mỗi tên đất, tên làng ấy chính là biểu tượng của hòa bình và cho hòa bình, là tấm lòng, là tâm hồn, là tâm thức, là lương tâm và phẩm giá con người. Bởi yêu chuộng hòa bình, Hà Nội vẫn luôn là vùng đất thơ, đất văn sau nhiều binh lửa trận mạc có lúc đạt đến độ hủy diệt với B52 ném bom rải thảm ồ ạt.”
Vang lên những cung bậc ba miền
LÊ PHÙNGSau đợt rét ngọt và khá đậm Nàng Bân giêng, hai đầu xuân con cọp. Huế lại ngập tràn những con nắng dịu dàng của tháng ba lịch sử. Sương sớm trắng xóa, trải dài trên cả dòng sông thơ vào mỗi ban mai - hoa cỏ đâm chồi trổ lộc. Cụm Paneau lớn sừng sững dựng phía Bắc góc cầu Phú Xuân như dán vào mắt những ai qua đường chào mừng sự kiện lớn của Huế 35 năm ngày giải phóng và 50 năm kết nghĩa giữa “Hà Nội - Huế - Sài Gòn là cây một cội, là con một nhà”.
Trần gian thưa thớt
Cõi trần gian vốn ngày một đông đúc, chật chội. Nhưng trong một góc nhìn khác, đối với những người khốn khó thì trông thật cô quạnh, thưa thớt. Họ tới lui trong cuộc sống như tới lui một ngõ cụt. Thưa thớt bữa cơm, cuộc rượu đậm đà, một mối quan tâm và cả một khoảng trời khoáng đãng… Đôi khi nhìn quanh nhìn quất thấy như bị bỏ quên. Chao ôi, đã thưa thớt lại còn bị bỏ quên!
Ơi những nẻo đường
BỬU ÝƠi những nẻo đường Việt NamSuốt từ Cà Mau thẳng tới QuanƠi những nẻo đường về đâu… (*)
Tuyệt tình cốc & chiếc bánh cung đình Huế
HOÀNG THỊ NHƯ HUY        (Kính dâng hương hồn Mụ)Tuyệt tình cốc là ngôi nhà tranh nhỏ nơi xóm Âm hồn đường Nguyễn Hiệu năm xưa ở Thành nội Huế (nay là đường Lê Thánh Tôn, Phường Thuận Lộc, thành phố Huế).
Ơi O bán cốm hai lu
NGUYỄN VĂN UÔNGTrước khi đọc chuyện vui này, tui xin nhắc lại: Hai lu đây là hai lu cốm, không phải hai lu của o bán cốm. Xin đừng đẩy xa trí tưởng tượng theo câu ca ”Ơi o bán cốm hai lu. Cho tôi xin gởi...”. Của đáng tội! Xin được thưa rằng:
Trang 3/5
1 2 34 5