HOÀNG ANH TUẤN
Đêm ấy, tôi trở về sau bao năm, giữa ánh trăng khổng lồ treo lơ lửng bên kia mái ngói cũ. Ánh sáng ấy không chỉ rọi xuống sân, mà như soi lại chính tôi - người từng rời đi với đôi mắt trong veo, nay trở về với đôi mắt đã mỏi vì những lấp lóa của kiếp người.
NGUYỄN THỊ BỘI NHIÊN
Trên nền âm thanh lao xao của cơn giông bắt đầu hình thành nơi chân trời, Huy xếp những khúc cây thành từng bó nhỏ rồi mang chúng vào nhà kho.
NGUYÊN NGUYÊN
Chị đứng tần ngần một hồi lâu trước ban công, nhìn những cái chuông héo rũ. Chị không nhớ lần gần đây nhất, chị nhìn thấy những cái chuông nho nhỏ đó là khi nào. Chị chỉ nhớ, hình như lần đó, chị sực tỉnh sau cơn mộng mị kéo dài.
Dylan Thomas (1914 - 1953) là một nhà thơ xứ Wales, nổi tiếng với bài thơ Do not go gentle into that good night (Đừng hiền lành bước vào đêm tối ấy) và các buổi phát thanh trên đài; đặc biệt là thu âm bản kể gốc của Một Giáng sinh tuổi thơ ở xứ Wales (A Child’s Christmas in Wales) cho đài phát thanh vào năm 1952, và trở thành một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất của ông.
BẠCH DIỆP
Tùy bút
NGUYỄN ANH TUẤN
Đêm sáng trăng.
Dòng sông ánh lên những tia sáng bạc, sóng nước nhấp nhô bồng bềnh trôi dưới ánh trăng huyền ảo.
MARK TWAIN
TRẦN BĂNG KHUÊ
Bút ký
NGUYỄN NGỌC LỢI
Vùng này núi non trùng điệp, núi liền núi kéo dài theo hướng Bắc - Nam, mở rộng theo Đông - Tây. Từ đồng bằng nhìn lên thấy tất cả chìm trong mây mù, chìm xa tít tắp. Đã có núi hẳn sẽ có khe. Núi cao khe sẽ sâu, và sẽ là luồng hút gió. Khe càng hẹp gió càng mạnh. Thành thử khe núi hẹp có tiếng khóc đàn bà…
NHIÊN NGHI
1.
Ban đầu nước từ con hói cạnh đường xóm dâng lên, men qua bậc cổng, vào sân, hiên, rồi len khe cửa vào nhà. Hai thằng nhìn nhau, không nói gì, mưa vẫn dội ràn rạt trên mái.
LÊ THỊ HOÀI NAM
Ngay từ sáng sớm, ông đã thấy lòng rộn lên một niềm vui. Ông cũng chẳng hiểu rõ niềm vui ấy từ đâu đến. Có thể đó là niềm vui của sự thanh thản?
NGUYỄN QUANG LẬP
Truyện ngắn dự thi 1993
NGUYỄN NGỌC LIỄN
Truyện ngắn dự thi 1993
(Trân trọng tặng chị Trương Thị Thu Cúc)
ĐẶNG VĂN SỬ
1.
Cả vạn đều ra sức tương cứu. Ấy mà, Tiến không được đi. Cậu bị mẹ mình cấm. Dì lặp đi lặp lại từ hôm qua đến giờ với một câu: “Mạ cấm con đi, con đi là hại ông ấy chớ không giúp chi. Tuyệt đối không được”.
LÊ HÀ
Tùy bút
Vạt mây bay qua đỉnh núi. Vạt mây bay ngang mái nhà. Vạt mây đi ra từ những rừng hoa mận trắng. Vạt mây là đà trôi trên cánh đồng hoa cải kề bên chân núi.
NGUYỄN HƯƠNG DUYÊN
(Lấy cảm hứng từ những câu chuyện có thật của trang Tuấn Vỹ kết nối yêu thương)
Cái nóng hầm hập dịu dần, từng đợt gió ngoài khơi chuyển từ trạng thái ràn rạt sang e ấp, nó khiến hơi nóng ngưng lại, bức bối rồi tan.
DƯƠNG ĐÌNH LỘC
Làng có cái tên rất lạ và đẹp, Trầm Tử. Không biết ai đã đặt tên cho nó như vậy, chỉ biết rằng theo các cụ già trên dưới trăm tuổi trong làng vẫn thường kể.
LÝ CÔNG TÁ (Trung Quốc)
Hưởng Vu Phần là con sâu rượu. Tên anh ta lại là Phần - Phần có nghĩa là bã rượu. Rõ ràng cái tên đã nói ra quan niệm sống của anh ta và cũng biểu hiện cái tình cảnh bế tắc về sự sinh sống của anh ta.
TRẦN BĂNG KHUÊ
Bút ký
Ánh sáng liệu có phải là một hữu thể vô hình? Mọi thứ đều đã được sắp bày, được đấng tạo hóa thương ban đủ đầy những hình thể, dáng dấp, địa thế dù là sông núi hay vạn vật nhân sinh trong trời đất, vũ trụ vô cùng vô lượng này.
LÊ KHAI
Tùy bút
Tôi thường nghĩ về sông Gianh quê tôi như một người hùng lưng dài vai rộng, gan góc và từng trải.